Bài Suy Niệm

 

Cà Phê và Tách

 

Một nhóm học tṛ thành đạt về thăm thầy cũ, là người có tài pha cà phê tuyệt vời. Sau một hồi tṛ chuyện, họ bắt đầu kể lể, than phiền về những sức ép trong công việc cũng như trong cuộc sống. Nghe vậy người thầy vào bếp lấy cà phê mời học tṛ cũ của ḿnh.

 

Thầy đem ra nhiều tách khác nhau để trên bàn: bằng sứ, bằng nhựa, bằng thủy tinh, pha lê. Từ loại đắt tiền, tinh xảo khó t́m đến loại rẻ tiền dễ mua. Thầy nói: "Các em hăy tự chọn tách và rót cà phê cho ḿnh đi."

 

Học tṛ nào cũng nhanh tay chọn cho ḿnh chiếc đẹp và tinh xảo nhất, rồi bắt đầu b́nh luận về chiếc tách.

 

Thầy bắt đầu nói: "Em nào cũng chọn những tách đắt tiền, chẳng ai thèm màng đến những chiếc tách nhựa rẻ tiền này."

 

Thầy thở dài, nói tiếp: "Các em đến đây để uống cà phê chứ đâu phải để xem cái tách. Cà phê chỉ là một  loại mà thôi. Cho vào loại tách đẹp nhất hay là loại nhựa rẻ tiền th́ cũng đâu có ảnh hưởng ǵ đến cà phê. Các em chọn, nhiều người chọn như thế cũng là điều b́nh thường, v́ ai chẳng muốn chọn cho ḿnh cái tốt nhất, nhưng điều ấy lại là nguồn cội của mọi vấn đề rắc rối trong cuộc sống. Thầy tiếc là các em tuy học được nhiều thứ, thành công nhiều lănh vực, nhưng điều quan trọng trong đời th́ các em vẫn chưa học được. Đó là các em chỉ đi t́m cái vỏ mà thôi. T́m vỏ mà bỏ ruột."

 

Học tṛ chú ư lắng nghe từng câu rồi trầm ngâm.

 

Hăy suy ngẫm điều này nhé: Cuộc sống chính là cà phê, c̣n công việc, tiền bạc và địa vị xă hội chính là những chiếc tách. Và những "chiếc tách" này không hề xác định hay ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống chúng ta. Đôi khi, do cứ măi để ư vào những "chiếc tách hư danh" mà chúng ta bỏ lỡ việc vui hưởng cuộc sống đáng yêu.

 

Món quà mà Thượng đế ban tặng cho con người là cà phê chứ không phải tách. Vậy th́ cứ thoải mái nhâm nhi cà phê của ḿnh và tận hưởng cuộc sống tươi đẹp.

 

* * * * * * * *

 

Câu truyện thật chí lư và đáng suy gẫm khi liên hệ đến đời ḿnh.

 

Người biết nh́n cà phê cũng giống như biết nh́n đời vậy.

 

Người biết thưởng thức cà phê sẽ đánh giá được loại nào chất lượng. Người biết nh́n đời sẽ thấy cuộc sống này thật giá trị và thú vị.

 

Hơn bao giờ hết, thời nay và hôm nay, con người say mê đi t́m cái vẻ bề ngoài. Và coi bề ngoài là tiêu chuẩn để chọn lựa, đánh giá một con người.

 

Các giá trị về luân lư, đạo đức, nhân cách, nhân đức, lễ nghĩa, đạo hiếu, t́nh yêu, th́ bị xem nhẹ. Tệ hơn, những giá trị này lại được đồng hoá bằng vật chất, được quy đổi bằng tiền bạc.

 

Thế nên, khi cần đến t́nh yêu, tôi bỏ tiền ra mua. Thích đạo đức, tôi đổi bằng tiền. Muốn có hạnh phúc, tinh thần… tôi đă có tiền.

 

Con người đi t́m, tích góp, tô vẽ lên ḿnh cái bề ngoài, nên khi cái vỏ mất đi, th́ con người cũng bị suy sụp, thất vọng, đổ vỡ theo, và coi như mất tất cả.

 

Con người thật khó hiểu. Cả một thế giới kỳ diệu, và tuyệt mỹ trong ta, th́ lại bị bỏ rơi, lăng quên, đang khi ấy lại cặm cụi vất vả đi t́m cái bên ngoài. Thích đi t́m vỏ mà bỏ ruột.

 

Những dáng vẻ hay giá trị bên ngoài như tiền bạc, nghề nghiệp, sức khoẻ, sắc đẹp, vật chất, quyền lực, nó chỉ có sức lôi cuốn một số đối tượng nào đó mà thôi. C̣n cái đẹp của tâm hồn, của nhân đức th́ có sức hấp dẫn và lôi cuốn mọi người.

Đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II là một ví dụ. Một ông già lọm khọm mà nhiều người cho là không c̣n giá trị, cần phải từ chức, th́ thực tế cho thấy, đi đến đâu cũng được giới trẻ quư mến, t́m gặp. Ấy là v́ nơi Ngài, toát lên cái nhân từ, hiền hậu, đạo đức. Gặp được ngài, là gặp được sự ấm áp của t́nh thương…

 

Con người nếu không biết dừng lại để đánh giá các bậc thang giá trị, mà cứ tiếp tục đi vào ṿng xáy của cái vỏ hào nhoáng, th́ con người c̣n tiếp tục đau khổ, thất vọng, trống rỗng, sợ hăi, khủng hoảng, và chẳng được mấy khi b́nh an.

 

(Thanh Thanh)

 

* * * * *   * * * *