Cho

Có một cặp vợ chồng trở về quê thăm họ hàng. Họ xuống xe, đi bộ được một quăng th́ trời đổ mưa tầm tă. Đêm đă khuya mà họ th́ lại không quen thuộc đường lối. Thế là họ bèn gơ cửa một căn nhà có ánh đèn hắt ra. Khi họ bước vào th́ gặp hai ông bà già. Trước lời xin trú ngụ qua đêm của cặp vợ chồng, hai ông bà đă vui vẻ nói: "Được lắm, chúng tôi có sẵn một căn pḥng trống."

Sáng hôm sau, cặp vợ chồng dậy sớm và chuẩn bị ra đi. V́ không muốn quấy rầy chủ nhà, người vợ đặt mấy chục ngàn lên bàn, rồi rón rén mở cửa bước ra. Và họ thực sự bỡ ngỡ khi nh́n thấy hai ông bà già đang co ro nằm ngủ trên sàn nhà. Th́ ra hai ông bà già này đă nhường chỗ cho cặp vợ chồng trẻ. C̣n ḿnh th́ phải nằm ngủ dưới đất.

Từ câu chuyện trên chúng ta đi vào bài Phúc âm "Đồng Tiền Bá Góa", và chúng ta nhận thấy: giống như bà góa, đôi vợ chồng già không phải cho đi phần thừa thăi, mà cho đi chính nguồn sống ít ỏi của ḿnh. Họ cho đi một cách quảng đại, vui vẻ và thực ḷng. Nếu suy nghĩ, chúng ta thấy có ba cách cho đi.

Cách thứ nhất là cho đi một cách bất đắc dĩ. Những người này thường nói: Tôi bực bội v́ phải cho đi. Tôi miễn cưỡng phải cho đi.

Cách thứ hai là cho đi v́ bổn phận. Những người này thường bảo: Tôi buộc phải cho. Họ cho đi mà ḷng nặng trĩu v́ bổn phận trói buộc.

Sau cùng cách thứ ba đó là cho đi với t́nh yêu thương. Những người này thường vui vẻ nói: Tôi muốn cho đi. Họ cho đi với tất cả tấm ḷng chân thành của ḿnh. Không phải v́ ép buộc, cũng không phải v́ bổn phận thúc đẩy.

C̣n chúng ta th́ sao? Chúng ta đă cho đi như thế nào? Chúng ta thường nói: của cho không quan trọng bằng cách cho. Vậy chúng ta sẽ cho đi những ǵ? Chúng ta không chỉ nói đến tiền bạc mà c̣n nói đến việc ban tặng chính bản thân và thời giờ của ḿnh.

Chẳng hạn chúng ta đă dâng cho Chúa bản thân và thời gian của chúng ta vào việc thờ phượng Chúa trong ngày Chúa nhật như thế nào? Chúng ta đă trao tặng chính bản thân và thời giờ của chúng ta cho những người thân yêu trong gia đ́nh, cũng như cho bà con lối xóm ra làm sao?

Chúng ta có biết cho đi với cơi ḷng đầy hân hoan, với trái tim đầy quảng đại như bà góa trong Phúc âm hay không? Với một chút tế nhị và nhạy cảm, chúng ta sẽ khám phá ra rằng: Chúng ta có rất nhiều thứ để mà cho đi, như một bài thơ đă diễn tả: Quà tặng đẹp nhất cho kẻ thù, chính là sự tha thứ. Cho bạn bè chính là sự trung thành. Cho các em nhỏ chính là gương sáng. Cho người cha chính là ḷng tôn kính. Cho người mẹ chính là t́nh yêu. Và cho người chung quanh chính là đôi tay của chúng ta.

Hăy cứ cho đi một cách quảng đại, chắc chắn Chúa sẽ không bao giờ chịu thua trước sự rộng răi của chúng ta. Bởi v́, khi tôi xin một bông hoa, th́ Ngài cho cả bó. Khi tôi xin một giọt nước, th́ Ngài cho cả đại dương. Khi tôi xin một hạt cát, th́ Ngài cho cả sa mạc. Và khi tôi xin ăn, th́ Ngài ban cho cả thịt máu Ngài.

Theo tinmung.net

 

* * * * *   * * * * *