Bài Suy Niệm

 

Mảnh Đất Tâm Hồn
 

Một người nông dân quê mùa chất phác đă trở lại Kitô giáo. Ông không ngừng rao giảng về Đức Kitô. Một hôm, có một người vô thần đến thách thức ông bằng một câu hỏi:
 

- Ông có thực sự biết nhiều về Đức Kitô không ?
 

- Ông có biết Đức Kitô của ông sinh ra ở đâu không ?
 

- Ông có biết Đức Kitô của ông chết vào năm bao nhiêu tuổi không ?
 

- Ông thấy không. Ông không hiểu biết ǵ về Đức Kitô mà ông hăng say rao giảng về giáo lư của ông ấy cả.
 

Người nông dân bối rối và chẳng trả lời được những câu hỏi trên, tuy nhiên, ông không hề nao núng, mà giải thích:
 

- Quả thực, tôi biết rất ít về Đức Kitô. Nhưng tôi biết chắc một điều này là, hai năm nước trước đây, tôi là người hay nóng giận; hai năm trước đây, tôi là một người chè chén say sưa; hai năm trước đây tôi nợ nần như chúa chổm. Vợ tôi không bao giờ biết cười, con tôi sợ tôi như cọp.
 

Giờ đây, vợ tôi đă biết cười, con tôi không c̣n xa tránh tôi nữa. Tôi đă trả hết nợ nần. Tôi đă bỏ được bao nhiêu tật xấu. Tất cả những điều ấy, Đức Kitô đă làm cho tôi. Tôi nghĩ biết như thế cũng đă là quá nhiều đối với tôi rồi.
 

Khuynh hướng thực nghiệm ngày càng mạnh đối với con người, khi đă giải thiêng được một số vấn đề của tôn giáo. Và con người nghĩ rằng, trên đời này chẳng có ǵ là không thể chứng minh được, chỉ sớm hay muộn thôi. Đó là lư do dễ làm cho người tự hào về kiến thức, kinh nghiệm của ḿnh, đôi khi c̣n dùng nó để thách thức, để thử tài, để kết án nữa.

 

Thiên Chúa ban cho ta trí tuệ và khôn ngoan để phân biệt tốt xấu, để sống, để phục vụ, chứ đâu phải để hơn thua với nhau, đến độ coi khinh, tẩy chay những người kém cỏi hay khác suy nghĩ của ḿnh.
 

Thái độ kiêu căng tự măn không làm cho ta lớn lên trong sự khôn ngoan, nhưng bóp nghẹt con đường tiến thân và hiến thân, đường đưa đến sự hoàn hảo của con người.
 

Thái độ tự măn cắt đứt đi nguồn năng lượng và các chất bổ dưỡng để có thể sinh hoa trái trong đường nhân đức.
 

Hai nhân vật trong câu truyện trên cho thấy hai thái độ khác nhau. Một là sống và cảm nghiệm niềm vui từ trời cao qua hành tŕnh biến đổi của ḿnh. Một th́ dựa vào bản thân để nâng ḿnh lên, coi khinh người khác.


Thiên Chúa không ban cho ta kiến thức để chôn giấu đi hay để lên mặt, nhưng mục đích là để con người biết cách khéo léo dùng nó mà sinh ích cho ḿnh, làm hài ḷng nhau, để cuộc sống ngày càng được tô đẹp hơn.
 

Một trong những con đường để nhận biết Thiên Chúa là trí thức. Trí thức của con người ngày nay càng cao, nếu biết sử dụng để t́m hiểu về Thiên Chúa th́ quả ích lợi biết bao. Nhất là, nhờ vậy mà con người luôn nhận ra sự quan pḥng và che chở của Ngài trong suốt hành tŕnh trưởng thành mọi mặt của đời ta. Để từng giây phút qua đi, biết cúi đầu cảm tạ và khiêm cung đón nhận những chỉ dẫn của Chúa, để ta mỗi ngày một giống Chúa hơn.

 

Thanh Thanh

 

* * * * *   * * * * *