Chúa Chữa? Hay Đức Mẹ Chữa?

Cha sở Alois Kaiser, phụ trách Cộng-đoàn Wels (Áo quốc), ghi lại trong Tạp Chí Benediktus-Bote, do Đan Viện Michaelbeuern phát hành tháng 8 năm 1978, truyện dưới đây:

Mùa xuân năm 1938, một hôm vào lúc chập choạng tối, tôi được mời đi giúp một bệnh nhân, ông tên là Franz Berger, đă 94 tuổi. Tôi mặc áo các phép, đeo giây Stola, mang trong ḿnh Ḿnh Thánh Chúa. Có ông Heppner - từ nhà thờ - tháp tùng, cầm đèn và cái chuông nhỏ, thỉnh thoảng gióng lên, báo hiệu có Ḿnh Thánh Chúa.

Ông Franz Berger là người công giáo tốt. Lúc sinh thời, ông chuyên môn đi bốc hàng ở các nông trại lân cận (trứng, thịt, rau, trái cây) cung cấp cho các người tiêu thụ trong vùng. Nay ông đă cao niên, ốm yếu, thân thể xác xơ, coi thật thảm thương. Sau khi đă giải tội, xức dầu, cho chịu Ḿnh Thánh Chúa, chúng tôi c̣n đàm đạo với nhau một hồi. Tôi cáo từ định ra về, rồi mai sẽ trở lại thăm nữa... Ông với tay tôi, kéo ngồi xuống, rồi nói:

- "Thưa cha, con biết ḿnh sống không bao lâu nữa. Con muốn kể lại một câu truyện. Sau này, lúc nào tiện dịp, xin cha vui ḷng phổ biến, để mọi người biết và tạ ơn Chúa cùng Đức Mẹ.

Hồi con lên 6 hay 7 tuổi ǵ đó, con bị mù một mắt. Sau một thời gian chạy chữa, bác sĩ cho má con hay: cả con mắt c̣n lại cũng đă trở chứng. Ông tin không lâu nữa con sẽ bị mù cả hai mắt luôn... Má con buồn rầu lắm... Tuy nhiên, bà vẫn can đảm, khích lệ con: "Mẹ con ḿnh hết ḷng kêu xin Đức Mẹ ở Potsch, xin Đức Mẹ ít là đừng để con mù cả hai mắt. Nếu Đức Mẹ nhận lời, mẹ con ḿnh sẽ đi bộ hành hương đến tận Potsch tạ ơn Đức Mẹ."

Mới được mấy ngày, một hôm, t́nh cờ có toán hành hương cuốc bộ từ đền Đức Mẹ Scharten đến đền Đức Mẹ Potsch, đi qua nhà. Mẹ con mừng quưnh. Bà xin được nhập bọn. Bà lấy khăn bưng kín cả hai mắt con lại, rồi dắt con đi. Con như người mù tịt, không c̣n biết trời đất, cảnh vật ǵ nữa. Hai mẹ con và toán hành hương cứ thủng thẳng cuốc bộ, hai ngày trường mới đến đền Đức Mẹ Potsch. Chúng con hết ḷng thiết tha kêu xin Đức Mẹ cho con được lành mạnh. Mẹ con cho con uống nước suối. Nhưng trước sao sau vậy, chẳng thấy Đức Mẹ nhận lời. Má con không hề than thở, kêu ca. Bà chỉ nói: "Chúa và Mẹ muốn vậy, xin theo ư Người". Sau một ngày ở Potsch, hai mẹ con cùng đoàn hành hương trở về. Hai mắt con vẫn bị bưng kín. Mẹ con vẫn cầm tay con dắt đi.

Khi về tới giữa đường, hôm đó là ngày thứ bảy, chúng con dừng lại ở nhà thờ thánh Martin, cạnh sông Donau. Sớm mai Chúa Nhật, chúng con vào nhà thờ dự lễ. Con vẫn bị bưng hai mắt, vẫn mù tịt, không thấy ǵ cả, nhưng tai vẫn nghe rơ ràng những tiếng đọc kinh hay khi người ta nói...

Con dự lễ và theo thánh lễ, đến khi nghe cha trên bàn thờ đọc lời truyển Ḿnh Máu Thánh vừa xong, con nghe có tiếng nhạc xa xa du dương vọng lại, trầm bổng lạ thường, đồng thời như có ai kỳ cọ nơi hai mắt con. Con hết chịu nổi, lấy tay giật khăn bịt ra. Th́ ôi, lạy Chúa, hai con mắt nh́n thấy rơ ràng nhà thờ, cha làm lễ, mọi người chung quanh, nhất là mẹ con đứng sát bên con, cảm động, run rẩy cả người...

Hết mọi người sửng sốt như từ trên trời rớt xuống... Sau lễ, cả cha sở cùng với không biết bao nhiêu người xúm lại mừng hai mẹ con... Rồi họ tặng quà bánh, không thiếu thứ ǵ... Truyện tṛ, hỏi han... Từ ấy đến nay gần 90 năm rồi, như không hề đă có sự ǵ xảy ra...

Chúa Thánh Thể đă chữa con? hay Đức Mẹ đă chữa con? Tùy mỗi người nhận xét. Phần con, chỉ xin cha phổ biến sự lạ, để mọi người đều biết, cùng cảm tạ Chúa và Đức Mẹ và hết ḷng tin tưởng, cậy trông Chúa và Đức Mẹ trong mọi trường hợp..."

* * * * *   * * * * *