Đă Chết, Vẫn Lo Cho Con

Truyện lạ Ḿnh Chúa dưới đây xảy ra ở vùng Mosbach, bang Baden, nước Đức. Cha sở Metz von Allfeld là vai chủ chốt trong chuyện này. Chúng ta kính cẩn nghe chính ngài tường thuật:

...Từ ngoài bước vào nhà xứ, phía tay trái, pḥng đầu tiên là pḥng tôi. Bước vào pḥng rồi, phía trái là hai cửa sổ mở ra phía đường đi. Ban đêm, hai cửa này bao giờ cũng đóng. Phía phải, hai cửa sổ khác, đêm ngày hầu như bao giờ cũng mở. Qua hai cửa này, có thể nh́n thấy cái đồi phía xa xa. Giữa nhà xứ và cái đồi là cái thung lũng. Những đêm có trăng, ánh trăng giọi vào pḥng qua hai cửa sổ, coi thật dịu dàng, nên thơ... Dọc hai bên tường, vẫn từ cửa pḥng tôi, bên phải là kệ sách; trước mặt là bàn giấy, tủ áo, giường ngủ. Nằm trên giường, tôi có thể quan sát, nh́n thấy mọi sự trong pḥng, nhất là cửa ra vào và kệ sách...

Tôi rất chú trọng việc chuẩn bị các trẻ em rước lễ lần đầu. Mấy chục trẻ nhỏ, nói chung, tôi chấm được cả, trừ một em duy nhất, tên là Veltin Mueller, con ông Johann Mueller. Ông bố là một tín hữu tốt. Bé Veltin cũng nết na, tốt lành, chỉ phải tội tâm thần không b́nh thường. Tôi đă thử đi thử lại nhiều lần và xác tín, không nên cho em rước lễ lần đầu với các trẻ khác vào dịp lễ Phụng Sinh sắp tới... Tôi cho kêu ông Johann Mueller tới, thành thực cho ông biết lư do tại sao Veltin không thể rước lễ lần đầu với các trẻ khác dịp lễ Phụng Sinh nay mai. Nghe biết sự thể, ông Mueller buồn lắm...

Một hôm, suốt cả ngày giúp đám trẻ, rồi chạy vạy nhiều công việc, tôi thấm mệt, nên mới 9:30 tối đă đi ngủ, sớm hơn thường lệ nửa giờ. Đêm hơi lành lạnh. Mặt trăng rằm toả sáng dịu dàng, chiếu vào pḥng tôi. Ngủ được một chập, tôi giật ḿnh thức, nghe có tiếng chân người th́nh thịch, vội vàng, từ ngoài đường tiến về cửa nhà xứ. Tiếng chân tiến dần đến sát cửa nhà. Tôi nghe rơ tiếng chân phủi bụi, rồi tiếng tay rờ bấm chuông. Tôi cứ nằm yên, bụng bảo dạ, chắc có người t́m tôi đi giúp kẻ liệt khẩn... Thường thường những trường hợp như vậy, th́ bà quản gia ra mở cửa, nhận khách, rồi báo tin cho tôi. Tôi hơi lạ, đợi một hồi lâu mà không thấy mở khoá, mở cửa. Cũng không thấy bà quản gia đến báo việc ǵ cả. Cả nhà đều yên tĩnh. Tôi đang suy nghĩ, th́ nghe rơ gần có tiếng chân bước tới. Không gơ cửa chi hết, mà cửa tự động mở ra: một người đứng ngang trước cửa pḥng tôi. Tôi bật ngồi dậy sợ hăi, hỏi: "Ai đó?  Có truyện ǵ vậy?"  Người lạ trả lời: "Thưa cha, con có một điều muốn xin cha."

Nhờ ánh trăng chiếu vào, lại nh́n bộ đồ quen thuộc, tôi nhận ra người lạ đó là ông Johann Mueller, bố em bé Veltin. Tôi đáp lại: "Ông muốn xin ǵ?  Mà sao lại tới vào giờ giấc này?  Không kêu bà quản gia, không gơ cửa chi hết, làm tôi hết hồn!"  Ông trả lời: "Thưa cha, xin lỗi cha, con xuất hiện quá đột ngột vào giờ phút này... Thời giờ gấp rút quá... Con xin cha một ơn: cho đứa nhỏ của con được rước lễ lần đầu với các trẻ khác vào Chúa Nhật Phụng Sinh tới. Điều đó cần lắm. Nó sẽ vĩnh biệt đời này chỉ ít ngày sau đó..." 

Lúc này tôi mới đế ư: ánh trăng chiếu vào người ông ta mà không thấy ông ta ngả bóng. Lại nữa, ông đứng chắn đó mà tôi vẫn thấy cửa pḥng và kệ sách như thường. Tôi nhắm mắt. Bắt đầu run. Chưa kịp đáp lại ông ta, th́ ông ta lặng lẽ rút lui ra cửa êm ru, biến đi nhẹ nhàng như cái bóng ma. Nhưng tôi c̣n nghe rơ tiếng chân bước ra khỏi nhà, dẫm trên đá sỏi loạt soạt, rồi nhỏ dần, mất hút về phía thôn trước nhà xứ. Cho đến mai sớm, tôi không thể nào chợp mắt được nữa... H́nh ảnh ông Mueller - bố em Veltin - cứ chập chờn trong đầu óc tôi...

Mai sớm, 6 giờ sáng, ông từ kéo chuông Nhật-Một như mọi khi. Liền ngay đó, kéo chuông báo tử. Tôi mở cửa nhà xứ đi làm lễ. Để ư quan sát, th́ thấy then cửa, khoá, then gài..., tất cả mọi sự đều đâu vào đấy. Không một vết tích ǵ khác thường. Vừa tới pḥng thánh, ông từ đưa tin ông Mueller trước nửa đêm đă qua đời bất th́nh ĺnh...

Theo lời ông yêu cầu, tôi lo chỉ bảo riêng cho Veltin và đến lễ Phụng Sinh em cũng được rước lễ như các trẻ khác. Sau lễ chưa đầy ba ngày, em qua đời thật, như lời ông bố đă nói với tôi...

* * * * *   * * * * *