Đại Phúc

Ngày 20-4-1903 tại giáo xứ Manzaneda, thuộc giáo phận Astorga (Bắc Tây Ban Nha), xảy ra một chuyện lạ lùng khiến giáo xứ - lúc ấy hầu như đă mất đức tin - chỉ trong khoảnh khắc đă cùng nhau ăn năn hối cải, ố ạt trở về với Chúa.

Đau ḷng trước cảnh đạo nghĩa của giáo xứ, Đức Giám mục điạ phận mời hai cha ḍng Chúa Cứu Thế - cha Mariscal và cha Romeo - đến giảng một tuần đại phúc. Chúng ta hăy nghe chính cha Mariscal tường thuật lại diễn tiến sự việc:

Khi chúng tôi đến Manzaneda, dân chúng trong vùng không c̣n tí ǵ là đạo giáo cả. Giữa giáo dân và cha sở lại có chuyện xích mích rất đáng tiếc khiến cha phải bỏ cộng đoàn và đến tạm trú ở cư xá lân cận là San Martino. Ai có lỗi trong vụ này? Tôi không được rơ. Có điều tôi thấy t́nh trạng căng thẳng, ngột ngạt giữa chủ chiên và con chiên. Thấy một linh mục ngoài đường là người ta x́ xèo, cười nhạo, có khi c̣n "thưởng" cho mấy cục đá nữa...

Như mọi người đều có thể cảm nhận, chúng tôi đến Manzaneda với một tâm t́nh ái ngại, lo âu. Khi chúng tôi tới, chẳng một ai đón tiếp, chào hỏi như thông lệ. Họ c̣n hùa nhau không đi nhà thờ, không thèm nghe giảng. Cầu xin và vững ḷng cậy trông vào ơn Chúa, chúng tôi khởi sự tuần đại phúc, không phải tại chính giáo xứ Manzaneda, nhưng tại chi nhánh (cư xá) San Martino. Chỉ có vài trăm giáo dân ở vùng phụ cận đến tham dự, c̣n từ Manzaneda không thấy một bóng ma nào hết... Măi đến ngày thứ năm của tuần đại phúc mới thấy vài người lớn từ Manzaneda ṃ tới, không phải v́ đạo giáo, mà v́ hiếu kỳ. Chúng tôi thật nản ḷng. Tôi viết thư cho cha Bề trên chúng tôi ở Astorga tŕnh bày sự việc và nói chúng tôi muốn rút lui, v́ thấy mất công vô ích... Nhưng ngay hôm sau - ngày thứ sáu của tuần đại phúc - Chúa đă bất ngờ yểm trợ chúng tôi một cách hết sức lạ lùng: Chỉ trong nửa giờ, Ngài đă biến đổi t́nh trạng mà chúng tôi vất vả cả tuần lễ không làm nên công trạng ǵ.

Đó là ngày 20-4-1903, ngày lễ Bổn Mạng giáo phận Astorga - thánh Toribius, Giám mục. Sáng hôm đó, các trẻ em dự lễ và hiệp lễ rất sốt sắng. Tôi nhắn nhủ các em tha thiết xin Chúa Giêsu Thánh Thể cho cha mẹ, bà con, thân nhân các em trở lại cùng Chúa. Tôi cũng loan báo: chiều hôm đó sẽ đặt Ḿnh Thánh Chúa chầu trọng thể để đền tạ và xin ơn. Lẽ ra chính tôi phải giảng thuyết trong buổi chầu ấy, nhưng quá rủi v́ tôi bất thần bị khản cổ, hầu không nói nổi nữa. Tôi xin cha Romeo - bạn đồng hành của tôi - giảng thay thế. Nhưng ngài nhă nhặn xin được chuẩn, v́ ngài chưa bao giờ chủ toạ giờ chầu đền tạ và xin ơn; vả lại, ngài chưa có chuẩn bị ǵ hết, mà hiện t́nh Manzaneda lại quá rối ren, phức tạp... Ngẫm nghĩ một lát, tôi xin ngài cứ chủ toạ giờ chầu, chỉ cần đổi đề tài bài giảng: thay v́ đền tạ và xin ơn, th́ giảng về hoả ngục.

Thật bất ngờ, chiều hôm đó không hiểu tại đâu mà thanh niên người lớn từ Manzaneda kéo đến khá đông. Nhưng họ đến v́ ṭ ṃ, xem cảnh trang trí mới lạ ở nhà thờ - như đă loan báo trên trương tŕnh - hơn là để chầu Chúa, để nghe giảng. Họ ngồi đó, có nghe giảng đấy nhưng chốc chốc lại th́ thầm, hú hí, cười cợt với nhau... Khi cha Romero kết thúc bài giảng, tôi lên toà giảng hướng dẫn về đền tạ và cầu xin. Tôi vẫn c̣n khản cổ nên phát âm khó khăn, tiếng được tiếng không, người ta khó ḷng nghe rơ và hiểu hết. Vào chính lúc đó, cả nhà thờ bỗng nhiên bừng sáng lạ thường, hơn 200 đèn và nến chúng tôi thắp trên bàn thờ và trong nhà thờ bị lu mờ. Cả nhà thờ bừng sáng c̣n hơn lúc chính ngọ ở ngoài trời. Hết mọi người trong nhà thờ bỡ ngỡ, sửng sốt. Mọi người đều đứng dậy, sững sờ, nh́n cḥng chọc lên bàn thờ, loá mắt trước cảnh tượng lạ lùng hiện ra trước mắt họ. Giữa lúc thinh lặng thần linh, lạ lùng ấy, tiếng một em bé từ phía ngoài cửa chính nhà thờ vọng vào: "Cho tôi lạy Chúa một cái!"  Tôi ra lệnh bảo đứa nhỏ ở yên, rồi xin mọi người quỳ xuống. Không một tiếng động, không một hơi thở, tưởng chừng như mọi người đều đă xuất thần...

Chuyện ǵ vậy?? Người ta đă thấy ǵ?? Tôi hầu không diễn tả nổi. V́ vừa khi tôi lên toà giảng hướng dẫn về đền tạ và cầu xin, tôi nghe có tiếng nhiệm mầu th́ thầm bên tai tôi những lời của tiên tri Isaia: "Suốt ngày Ta giơ tay chờ đón dân Ta, nhưng dân ta làm ngơ giả điếc, lại c̣n phản kháng lời Ta." Ngay chính lúc ấy tôi hết khản tiếng, tôi nói được rơ ràng, mạnh mẽ, hùng hồn như chưa bao giờ có như vậy trong đời tôi. Tôi cũng không c̣n biết ḿnh đă nói những ǵ. Tôi có cảm giác không phải tôi nói mà có người khác nói trong tôi. Vừa lúc tôi trưng những lời của Isaia, th́ mọi người nh́n thấy từ mặt nhật đặt trên bàn thờ hiện ra khuôn mặt một em bé, rồi hai tay, rồi toàn thân. Em bé bước ra mặt nhật, giơ hai tay, đứng trước mặt nhật như muốn ôm lấy tất cả mọi người có mặt trong nhà thờ. Toàn thân em bé long lanh ánh sáng, ngực em mở rộng, người ta trông thấy được trái tim em. Em mặc áo trắng tinh như tuyết, có đơm lác đác những bông hoa mầu tím, nơi chân tay em có dấu đanh và có máu chảy. Ánh sáng từ em toả ra át hết ánh sáng đèn nến trong nhà thờ... Cảnh tượng kỳ lạ, siêu phàm đó kéo dài chừng 20 phút, trong lúc tôi ở trên ṭa giảng vẫn tiếp tục hướng dẫn buổi chầu...

Chúng ta thử tưởng tượng: Quang cảnh uy linh, huyền diệu đó đă in những ấn tượng thấm thía, sâu đậm chừng nào nơi các người hiện diện. Riêng phần cha sở - ngài đă đặt Ḿnh Thánh Chúa và vẫn quỳ trước bàn thờ - vừa khi thấy Chúa Hài Nhi bất thần xuất hiện với trái tim nhuốm máu, với dấu đanh và máu chảy ở chân tay, ngài bủn rủn tay chân, toàn thân run rẩy, quỳ phục sát đất trước bàn thờ với cái áo chầu trên ḿnh ngài... Từ trên toà giảng tôi hô hào các trẻ em cùng tôi lớn tiếng xin lỗi Chúa thay cho cha mẹ, thân nhân. Đám trẻ tíu tít giơ những cánh tay run rẩy thơ ngây lên trời, nhưng c̣n quá xúc cảm ngất ngay, chúng không đọc theo nổi những lời tôi chỉ dẫn... C̣n người lớn ai nấy đều xụt xùi cảm động, đồng thanh lớn tiếng nhắc lại tất cả những lời tôi chỉ bảo; rồi với tất cả ḷng chân thành hối hận, họ cùng nhau tạ tội, xin lỗi Chúa và hứa từ nay về với Chúa và sẽ cố gắng trung thành thờ phượng Chúa...

Sau những giây phút mải mê tan ch́m trong Chúa để thống hôi tạ tội, xin ơn trở về, khi tỉnh lại nh́n lên bàn thờ th́ Chúa đă biến đâu mất. Tôi xin cha sở ban phép lành với mặt nhật. Lúc ngài lấy Ḿnh Thánh Chúa từ mặt nhật để bỏ vào b́nh thánh th́ ngài vẫn c̣n run rẩy, tới nỗi không cầm chắc được Ḿnh Thánh. Lúc đó, Ḿnh Thánh Chúa - lại một sự lạ nữa - như sống động, tự động rời khỏi mặt nhật từ từ bay lên cao rồi sà vào b́nh thánh... Cha sở khoá cửa nhà chầu trở về pḥng thánh, toàn thân ngài vẫn c̣n sững sở, đăm chiêu ngây ngất...

Giáo dân không muốn rời khỏi nhà thờ nữa. Tôi phải yêu cầu họ ra về. Họ nghe theo nhưng đi giật lùi, lưng và chân lùi trước, mặt vẫn sửng sốt, kính cẩn đăm đăm nh́n về phía bàn thờ... C̣n đám trẻ lúc trước như ngây ngất xuất thần, không lặp lại nổi những lời đền tạ và cầu xin tôi hướng dẫn, bây giời trái lại vừa ra khỏi nhà thờ chúng như những nhà tiên tri giáng thế. Trẻ nam trẻ nữ thao thao bất tuyệt nói cho người lớn nghe những sự ghê sợ trước toà Chúa phán xét và những khổ h́nh vô cùng khủng khiếp trong hoả ngục mà chúng đă được nghe...

Chiều hôm đó, lúc 7 giờ, khi lên hiệu chuông như đă ấn định, ai nấy phải làm ḥa, thứ tha xóa bỏ mọi hận thù bất thuận với nhau, th́ tất cả cộng đoàn Manzaneda tự động kéo tới cư xá San Martino gặp cha sở của họ. Họ quỳ gối xin lỗi cha, xin cha bỏ qua mọi sự đă làm phiền ḷng ngài, thiết tha xin ngài trở lại địa sở cũ, nơi ngài đă từng ở lâu năm giữa họ... Thật là một sự biến đổi lạ lùng, kỳ diệu...

Ngày bế mạc tuần đại phúc không những Manzaneda mà cả các cộng đoàn lân cận cũng kéo nhau đến dự lễ. Nguyên việc cho rước lễ - trước bàn thờ Chúa đă hiện ra - phải mất 3 giờ đồng hồ (từ 6 đến 9 giờ sáng). Thánh lễ bế mạc là một thánh lễ tạ ơn trọng thể. Sau thánh lễ, mọi người hân hoan đồng ca bài "Te Deum" tạ ơn Chúa. Tôi vừa xướng câu đầu bài tạ ơn, "Lạy Chúa chúng con dâng lời chúc tụng Chúa," th́ Chúa Hài Nhi bất thần xuất hiện trên bàn thờ, y như hôm trước Ngài xuất hiện trước mặt nhật. Có điều khác là hôm nay trên ḿnh Chúa không thấy máu me hay thương tích nào cả; những bông hoa tím thấy ở áo Ngài hôm trước nay cũng biến đâu hết. Mặt mũi Chúa rạng ngời hân hoan, siêu thoát thần linh. Mọi người trong nhà thờ ngây ngất như đang sống ở trên trời... Khi hát đến câu chót của kinh "Te Deum" th́ Chúa Hài Nhi cũng biến mất...

Để ghi nhớ biến cố tuyệt vời lạ lùng này, chúng tôi cho làm một cây Thánh Giá lớn, trên Thánh Giá tạc h́nh Chúa Hài Nhi y hệt như h́nh Ngài lúc hiện ra. Cây Thánh Giá này được tŕnh bày và bảo thủ cẩn thận cho tới nay ở nhà thờ Manzaneda...

Đức Giám mục giáo phận Astorga đă cho lập một Ủy ban điều tra theo Giáo luật. Linh mục Antonio Fato làm chưởng ban, và ông Thomas Barrio - Chánh chưởng khế toà Giám mục - đă đến tận Manzaneda điều tra nội vụ. Sau cuộc điều tra, Đức Giám mục đă lên tiếng trên tờ Giáo Phận Tập San công nhận việc Chúa Hài Nhi hiện ra ở Manzaneda là sự thật, không c̣n nghi ngờ ǵ nữa. Sau khi được Ṭa Giàm mục công nhận biến cố Chúa hiện ra, cộng đoàn Manzaneda đă thành lập một Hiệp Hội - với danh xưng Hiệp Hội Thánh Thể - để ngày đêm thay phiên nhau chầu Thánh Thể tạ ơn và nhớ ơn Chúa.

Bằng chứng cụ thể nhất, hùng hồn nhất về vụ Chúa hiện ra ở Manzaneda là sự việc toàn thể cộng đoàn Manzaneda trước đó đă như bỏ đạo, hiềm thù giáo sĩ... rồi chỉ trong khoảnh khẳc (qua biến cố Chúa Hài Nhi xuất hiện) đă biến đổi toàn diện. Họ trở về với Chúa, trọng kính chủ chiên, sống đạo trưởng thành... Thật là một "đại phúc: của Tuần Đại Phúc."

(Trích trong Nguyệt San Trái Tim Đức Mẹ số 316)

* * * * *   * * * * *