Qua Mấy Trăm Năm, Ḿnh Chúa Vẫn Nguyên Vẹn

Phép lạ Thánh Thể thứ hai tại Siena bắt nguồn từ những nghi thức và lễ hội đặc biệt được du nhập từ thế kỷ XIII để mừng lễ Đức Mẹ Lên Trời. Những điều ấy đă trở thành truyền thống và được tổ chức trong thời gian phép lạ xảy ra. Hôm ấy là ngày 14 tháng 8 năm 1730, trong lúc làm giờ canh thức mừng lễ, khi dân chúng và các giáo sĩ thành phố Siena đang tham dự các nghi thức này, th́ những tên trộm đă lẻn vào nhà thờ thánh Phanxicô vắng vẻ. Lợi dụng lúc các giáo sĩ vắng mặt, chúng lẻn vào nhà nguyện đang có Thánh Thể, mở khóa nhà tạm và lấy đi chiếc b́nh thánh bằng vàng đựng Ḿnh Thánh.

Tên trộm ra đi mà không bị phát hiện, cho đến sáng hôm sau, khi vị linh mục mở nhà tạm khi đến giờ hiệp lễ. Măi đến sau đó, một tín hữu phát hiện ra chiếc nắp b́nh thánh ở ngoài đường phố, sự nghi ngờ về tội phạm thánh đă được xác định. Nỗi đau buồn của các tín hữu đ̣i phải hủy bỏ những lễ hội truyền thống mừng lễ Đức Mẹ Lên Trời. Đức tổng giám mục ban lệnh đọc thêm những kinh nguyện chung để đền tạ, trong khi nhà cầm quyền dân sự khởi sự truy t́m các Bánh Thánh và cả tên vô lại đă đưa các Bánh Thánh đi mất.

Hai hôm sau đó, vào ngày 17 tháng 8, trong khi đang đọc kinh tại nhà thờ Đức Maria Provenzano, một vị linh mục bỗng chú ư đến một vật trăng trắng tḥ ra từ chiếc thùng đồ dâng cúng, liền với ghế kinh của ngài. Nhận ra đó là một Bánh Thánh, ngài thông tri cho các linh mục khác của nhà thờ, và sau đó, báo tin cho đức tổng giám mục và các giáo sĩ tại nhà thờ thánh Phanxicô.

Khi thùng dâng cúng được mở ra, trước sự hiện diện của các linh mục địa phương và đại diện của đức tổng giám mục, người ta đă thấy rất nhiều Bánh Thánh, một số c̣n bị treo trên các mạng nhện. Các Bánh Thánh này được đem so sánh với các bánh lễ chưa được truyền phép của nhà thờ thánh Phanxicô, và thấy cùng một kích cỡ và có cùng dấu khuôn sắt in trên bánh khi nướng. Số Bánh Thánh cũng đúng với con số Bánh Thánh các giáo sĩ tại nhà thờ thánh Phanxicô ước lượng c̣n trong b́nh thánh – tổng cộng là 348 Bánh Thánh nguyên vẹn và 6 nửa.

V́ thùng dâng cúng chỉ mở mỗi năm một lần, nên các Bánh Thánh bị phủ đầy bụi bặm dơ bẩn đóng tụ ở đó. Sau khi được các linh mục lau phủi cẩn thận, các Bánh Thánh lại được đặt vào một b́nh thánh và giữ trong một nhà tạm của bàn thờ chính tại nhà thờ Đức Bà. Ngày hôm sau, với sự đồng hành của rất đông đảo dân chúng thành phố, đức tổng giám mục Alessandro Zondadari long trọng kiệu các Ḿnh Thánh trở về nhà thờ thánh Phanxicô.

Trong suốt hai thế kỷ sau đó, thỉnh thoảng người ta lại thắc mắc không hiểu v́ sao các Ḿnh Thánh này không được các linh mục rước trong thánh lễ, v́ đó vẫn là một điều b́nh thường trong trường hợp tương tự. Trong khi vẫn không có một câu trả lời dứt khoát, người ta đưa ra hai giả thuyết. Một giả thuyết cho rằng đông đảo các tín hữu từ thành Siena lẫn các thành lân cận kính viếng nhà thờ để đọc kinh đền tạ trước các Ḿnh Thánh này, buộc các linh mục phải giữ lại một thời gian. Giả thuyết thứ hai cho rằng các linh mục không rước v́ các Ḿnh Thánh này bị dính bẩn. Trong khi các Bánh Thánh chỉ được phủi sạch bề ngoài sau khi t́m lại được, nhưng vẫn c̣n dính rất nhiều bụi bặm. Trong những trường hợp như thế, không buộc phải rước các Bánh Thánh này, nhưng được phép để cho tự phân hủy theo tự nhiên, và khi ấy Chúa Kitô sẽ không c̣n hiện diện ở đó nữa.

Trước sự ngạc nhiên của các giáo sĩ, những Bánh Thánh này đă không tự phân hủy và vẫn giữ mùi thơm. Theo ḍng thời gian, các tu sĩ ḍng thánh Phanxicô tin rằng họ đang được chứng kiến một phép lạ xảy ra liên tục về tính trường tồn.

Năm mươi năm sau khi t́m được các Bánh Thánh bị đánh cắp, một cuộc điều tra chính thức đă được thực hiện về tính xác thực của phép lạ. Cha tổng vụ của ḍng thánh Phanxicô là cha Carlo Vipera đă xem xét các Bánh Thánh vào ngày 14 tháng 4 năm 1780, và khi nếm thử một Bánh Thánh, ngài nhận thấy vẫn c̣n ḍn và không hư hại. V́ một số Bánh Thánh đă được cho các tín hữu rước trong những năm trước đó, nên cha tổng quyền ra lệnh phải đặt 230 Bánh Thánh c̣n lại vào một b́nh thánh mới và không cho ai rước nữa.

Một cuộc điều tra cẩn thận khác đă được đức tổng giám mục Tiberio Borghese của giáo phận Siena cùng với một số thần học gia và các vị chức sắc khác tiến hành vào năm 1789. Sau khi đă xem xét các Bánh Thánh dưới kính hiển vi, ủy ban tuyên bố các Bánh Thánh này hoàn toàn nguyên tuyền và không có một dấu phân hủy nào. Ba tu sĩ ḍng thánh Phanxicô đă từng hiện diện trong cuộc điều tra vào năm 1780 trước đó đă được chất vấn và tuyên thệ trước mặt đức tổng giám mục. Họ tái xác nhận các Bánh Thánh được xét nghiệm ấy chính là những Bánh Thánh đă bị lấy trộm vào năm 1730.

Để xét nghiệm nhằm xác định tính cách xác thực của phép lạ, đức tổng giám mục trong cuộc điều tra năm 1789 đă ban lệnh đặt nhiều bánh lễ chưa được truyền phép vào một chiếc hộp được niêm kín và khóa giữ trong văn pḥng chưởng lư. Mười năm sau đó, những bánh lễ này được xét nghiệm và thấy rằng không những chúng đă mất dạng, mà c̣n hư ỉu nữa. Vào năm 1850, tức là 61 năm sau khi được đặt vào hộp được niêm kín, những bánh lễ chưa được truyền phép này đă phân hủy thành bột có màu vàng sậm, trong khi các Bánh Thánh vẫn giữ được màu mới mẻ như ban đầu.

Cách quăng theo thời gian, những lần xét nghiệm khác đă được thực hiện. Lần xét nghiệm ư nghĩa nhất vào năm 1914 đă được thực hiện theo thẩm quyền của thánh giáo hoàng Piô X. Trong lần điều tra này, đức tổng giám mục chỉ định một ủy ban gồm các khoa học gia và giáo sư từ Siena và Pisa, cũng như các nhà thần học và chức sắc trong Giáo Hội.

Các cuộc xét nghiệm axít và tinh bột được thực hiện trên một trong những mẩu Bánh Thánh cho thấy chất lượng tinh bột b́nh thường. Các kết luận từ các xét nghiệm hiển vi cho thấy các Bánh Thánh đă được làm từ một thứ bột ḿ sàng thô, nhưng hiện vẫn c̣n tốt.

Ủy ban đồng ư rằng bánh không men nếu được làm trong những điều kiện vô trùng và được cất giữ trong b́nh không có không khí, tiệt trùng, th́ có thể giữ được một thời gian khá lâu. Bánh không men nếu được làm trong những điều kiện b́nh thường, để trong không khí và chịu tác động của các vi sinh vật cũng có thể giữ được nguyên tuyền một vài năm. Họ kết luận các Bánh Thánh bị đánh cắp đă không được làm trong các điều kiện dự pḥng của khoa học, vừa được giữ trong điều kiện b́nh thường, v́ thế lẽ ra đă bị hủy hoại hơn một thế kỷ trước. Ủy ban kết luận rằng sự trường tồn ấy là điều ngoại thường.

Giáo sư Siro Grimaldi, giáo sư hóa học tại viện đại học Siena và giám đốc pḥng thí nghiệm hóa học thành phố, cũng là người giữ nhiều trọng trách quan trọng khác trong lănh vực hóa học, làm giám định viên hóa học đứng đầu cuộc xét nghiệm năm 1914. Sau đó, ông đă đưa ra những tuyên bố xác đáng về bản chất lạ lùng của các Bánh Thánh, và viết một quyển sách về phép lạ này nhan đề Uno Scienziato Adora. Vào năm 1914, ông tuyên bố rằng:

"Các tấm bánh không men linh thánh ấy cho thấy một điển h́nh về sự trường tồn hoàn hảo… một hiện tượng cá biệt đảo lộn định luật thiên nhiên về việc lưu giữ chất liệu hữu cơ. Đó là một sự kiện độc nhất trong những niên kư của khoa học."

Vào năm 1922, một cuộc điều tra khác đă được tiến hành – lần này được xúc tiến trước sự hiện diện của đức hồng y Giovanni Tacci, cùng với đức tổng giám mục Siena, các đức giám mục Montepulciano, Foligno và Grosseto. Những kết quả vẫn như cũ: các Bánh Thánh có mùi vị không men, có tinh bột trong thành phần và được lưu giữ cẩn trọng.

Vào năm 1950, các Bánh Thánh phép lạ được đưa ra khỏi b́nh đựng cũ và được đặt vào một chiếc b́nh khác tinh vi và đắt giá hơn làm bắt mắt một tên trộm khác. Thế là, mặc dù đă có những đề pḥng của các giáo sĩ, nhưng một vụ trộm phạm thánh khác lại xảy ra vào đêm mồng 5 tháng 8 năm 1951. Lần này, tên trộm đă biết cân nhắc nên chỉ lấy b́nh đựng và đổ các Bánh Thánh vào góc nhà tạm. Sau khi đếm đủ 133 Bánh Thánh, chính đức tổng giám mục đă niêm đóng lại trong một chiếc b́nh bằng bạc. Sau khi đă chụp h́nh, các Bánh Thánh lại được đặt vào một b́nh đựng tinh vi để thế cho chiếc b́nh đă bị đánh cắp.

Các Bánh Thánh trường tồn một cách lạ lùng này vẫn được bày kính công khai trong nhiều dịp khác nhau, đặc biệt là vào ngày 17 hằng tháng, kỷ niệm ngày các Bánh Thánh được t́m lại sau lần bị đánh cắp lần đầu tiên vào năm 1730. Vào ngày lễ kính Ḿnh Máu Thánh Chúa, các Bánh Thánh này được đặt trong mặt nhật và được cung nghinh long trọng từ nhà thờ thành Phanxicô qua các con đường trong thành phố, một tập tục mà toàn thể dân chúng đều tham gia.

Trong số những người đă đến kính viếng các Bánh Thánh này có thánh John Bosco. Ngoài ra, c̣n có chân phúc giáo hoàng John XXIII, người đă kư sổ lưu niệm ngày 29 tháng 5 năm 1954, khi đang làm hồng y giáo chủ tại Venice. Và mặc dù không thể đích thân đến kính viếng các Bánh Thánh phép lạ này, nhưng các Đức Thánh Cha Pius X, Benedict XV, Pius XI và Pius XII đă có những tuyên ngôn nói lên say mê và ngưỡng mộ sâu xa.

Các tín hữu, giáo sĩ, giám mục, hồng y và giáo hoàng đều đồng thanh nói lên sự kinh ngạc và thờ kính các Bánh Thánh này, công nhận nơi đây một phép lạ trường tồn, vừa hoàn hảo vừa trọn vẹn, đă kéo dài trên 250 năm.

Với phép lạ này, các Bánh Thánh vẫn c̣n nguyên vẹn và nhẵn bóng, cũng như vẫn giữ được mùi thơm đặc trưng của bánh không men. V́ ở trong t́nh trạng được trường tồn hoàn hảo, giữ được những đặc điểm bên ngoài của bánh, Giáo Hội Công Giáo đảm bảo cho chúng ta rằng đó thực là các Bánh Thánh đă được truyền phép vào năm 1730, những Bánh Thánh này vẫn thực sự và đích thực là Thân Thể Chúa Kitô. Các Bánh Thánh phép lạ này đă được lưu giữ và tôn kính tại vương cung thánh đường thánh Phanxicô tại Siena trong hơn 250 năm qua.

(Joan Carroll Cruz, Phép Lạ Thánh Thể, Chương 16, Regina xb, USA, 2002) 

* * * * *   * * * * *