Tôi Cần Chi Phép Lành

Truyện dưới đây do bà Christina Haeckel ghi lại, xảy ra ở nước Áo vào giữa thế kỷ 19. Bà Christina kể:

Khoảng thập niên 60, xưởng rèn của ba tôi mướn một tay phó rèn. Anh ta khỏe mạnh, tầm vóc to lớn, vạm vỡ, cân đối, lanh lợi, chăm chỉ... Thật đáng được gọi là con người khuôn mẫu. Sau này, mỗi khi có dịp kể truyện về anh cho chúng tôi nghe, má tôi thường nói: "Suốt đời tao, chưa bao giờ gặp một con người cân đối, khỏe mạnh, sức lực, lanh lợi, chăm chỉ như vậy." Chỉ có một điều đáng tiếc, anh có đạo mà không màng chi đến Chúa, đến Bà, không biết nhà thờ, nhà thánh là ǵ cả...

Một hôm, buổi chiều mùa thu, có tiếng chuông báo từ nhà thờ thánh Vitus - gần ngay nhà tôi - vang ra, báo tin cha sở kiệu Ḿnh Chúa cho bệnh nhân. Ở vùng tôi ở có thói quen rất tốt lành, mỗi khi nghe chuông báo như vậy, th́ tất cả những ai có thể, nhất là những người ở gần nhà thờ, đều chạy đến nhà thờ lănh phép lành Ḿnh Chúa, rồi cùng nhau tháp tùng cha sở ra đến hết sân nhà thờ. Cha sở quay lại, ban phép lành Ḿnh Chúa một lần nữa. Sau đó, ngài tiếp tục tới nhà bệnh nhân. C̣n các người khác, mỗi người về lại nhà ḿnh.

Má tôi, con th́ đông, việc th́ nhiều, bao giờ bà cũng bận rộn, nhưng bà có ḷng đạo sâu thẳm. Mỗi khi nghe chuông báo là bà buông dẹp mọi việc, chạy đến nhà thờ, lănh phép lành Ḿnh Chúa, rồi tháp tùng cha sở đến cuối sân nhà thờ, như đă nói trên đây.

Hôm đó, vừa ra khỏi nhà thờ, má tôi thấy Sven Miller - tên anh phó rèn lực sĩ - đứng phè phỡn ở sân nhà thờ. Cha sở kiệu Ḿnh Thánh Chúa đi qua mà anh ngó nh́n rửng rưng, không một cử chỉ tôn kính... Tháp tùng cha sở đến cuối sân nhà thờ, lănh phép lành Ḿnh Chúa lần thứ hai, má tôi trở lại, hỏi Sven Miller vẫn c̣n phây phây đứng đó:

- "Anh Sven, sao anh không vào nhà thờ lănh phép lành Thánh Thể? Hay ít ra, lúc cha sở kiệu Ḿnh Chúa qua đây, anh cũng cung kính bái chào Chúa hoặc nhập bọn với chúng tôi tháp tùng ngài, để Chúa chúc lành cho chứ?" 

Sven đáp lại ngon lành: "Thưa bà chủ, thân thể này có cần chi phép lành Thánh Thể, hoặc Chúa chúc lành!" 

Thấy anh ăn nói chướng tai, vô lễ, không một chút tinh thần đạo giáo, má tôi nói ít lời phân trần phải trái... rồi về lại nhà...

Trưa hôm sau, chúng tôi và má đang ở nhà trên, bỗng nghe một tiếng thất thanh từ xưởng rèn vang lên. Má tôi vội vàng chạy xuống: Sven hai mắt trợn trừng, đang giẫy giụa, nằm đầm đ́a trong vũng máu trên nền nhà rèn. Ba tôi cũng đứng gần đó... Ông kể: ông và anh ta cặm cụi làm việc như thường, bỗng thấy anh ta la lên một tiếng lớn, rồi ngă lăn xuống đất, giẫy giụa... chưa kịp t́m hiểu đầu đuôi ra sao, th́ chỉ vài phút sau, anh đă biến thành người thiên cổ...

Má tôi ngao ngán nói: "Thật lạ lùng, đáng tiếc! Một con người lực lưỡng, khỏe mạnh, đầy sức sống như vậy, mà bỗng nhiên ngă lăn ra chết! Nếu hôm qua anh ta xin Chúa chúc lành, đâu xảy ra nông nỗi như vậy!"...

* * * * *   * * * * *