Truyện Lạ Thánh Thể Tại Amsterdam, Nước Ḥa Lan, Năm 1345

Phép lạ Thánh Thể tại Amsterdam xảy ra vào ngày 15 tháng 3 năm 1345, tại một ngôi nhà trên đường Kalver, nơi có một người đàn ông tên Ysbrant Dommer lâm bệnh nguy tử và được cha sở đưa Của Ăn Đàng. Ngay khi vị linh mục vừa rời khỏi ngôi nhà, bệnh nhân đau đớn kịch liệt, và thổ ra tất cả những ǵ trong bao tử. Người đàn bà túc trực đă dọn tất cả những thứ ấy vào một cái chậu và đổ vào ngọn lửa cháy phừng phừng trong ḷ sưởi.

Sáng hôm sau, khi đến ḷ sưởi để khơi lửa lên, người đàn bà này sửng sốt khi nh́n thấy Ḿnh Thánh, c̣n nguyên vẹn và sáng láng, nằm ở giữa những cục than hừng hừng. Bà tức khắc lấy Bánh Thánh ra khỏi lửa, cẩn thận đặt trong một tấm vải sạch và cất vào một chiếc rương.

Vị linh mục liền được mời đến, ngài đặt Bánh Thánh vào một chiếc hộp và rửa miếng vải đă bọc Bánh Thánh. Sau đó, ngài đưa Ḿnh Thánh về nhà thờ giáo xứ thánh Nicholas (hiện nay là tài sản của một người ngoại giáo).

Sáng hôm sau, vị linh mục thấy chiếc hộp rỗng không, nhưng Ḿnh Thánh lại được người đàn bà kia phát hiện khi mở rương để lấy một số khăn vải. Một lần nữa, vị linh mục lại được mời đến để đưa Bánh Thánh về nhà thờ. Sau đó, Bánh Thánh lại biến mất và lại được t́m thấy, vị linh mục liền hội họp các giáo sĩ khác để tham vấn. Mọi người đều đồng ư những sự kiện tái diễn kia là chứng cứ trực tiếp của quyền năng Thiên Chúa, và rơ ràng là một dấu chỉ muốn phép lạ ấy phải được tôn kính công khai. Bánh Thánh phép lạ sau đó đă được cung nghinh long trọng về nhà thờ giáo xứ.

Một cuộc điều tra chính thức đă được ngài thị trưởng cùng hội đồng thành phố xúc tiến, mọi người đều chấp nhận về tính cách xác thực của các chứng nhân. Họ xác nhận sự kiện và chuẩn nhận phép lạ ấy trong các văn kiện chính thức. Về phía giáo quyền, đứng đầu là đức giám mục Utrecht, cũng xúc tiến một cuộc điều tra rộng răi trước khi cho các giáo sĩ phổ biến thông tin về sự kiện.

Ngôi nhà nơi phép lạ xảy ra chẳng mấy chốc đă biến thành ngôi nhà nguyện được gọi là Nieuwe Zijds, tức là Nơi Thánh – không những v́ phép lạ đă xảy ra, mà Bánh Thánh phép lạ c̣n được lưu giữ trên bàn thờ tại đây. Ḷ sưởi nơi phép lạ xảy ra đă được bảo quản.

Khoảng 100 năm sau, vào năm 1452, một trận hỏa hoạn lớn đă thiêu rụi hầu hết thành phố Amsterdam và đe dọa nguyện đường Nơi Thánh. V́ cố gắng cứu Bánh Thánh phép lạ – người ta đă mời những người thợ làm khóa đến để mở cửa nhà tạm – nhưng các nỗ lực đều thất bại khi những dụng cụ đều găy hỏng, đồng thời ngọn lửa cùng sức nóng buộc họ phải rút lui. Khi ngọn lửa bị dập tắt, người ta lại thấy một phép lạ khác: nằm giữa đống hoang tàn nghi ngút khói là chiếc b́nh đựng Bánh Thánh phép lạ c̣n nguyên vẹn, kể cả tấm khăn đậy bằng lụa.

Một bảng liệt kê rất dài các ơn đặc biệt người ta đă được lănh nhận trước ngày cuộc hỏa hoạn xảy ra đă được dựng lên khi ngôi nguyện đường được tái thiết. Những đám đông tuốn đến và tham dự cuộc cung nghinh hằng năm kỷ niệm ngày phép lạ xảy ra.

Đến thời điểm này trong lịch sử của phép lạ, chúng ta hăy hướng sự chú ư về các nữ tu ḍng thánh Begga, vị thánh đă từ bỏ một ngôi làng nhỏ gần Amsterdam để thiết lập một cộng đoàn gần nơi xảy ra phép lạ. Cộng đoàn này về sau được gọi là Beguines, tức là các phụ nữ giáo dân sống chung trong một cộng đoàn phức hợp và tuyên giữ các lời khấn tạm về đức vâng phục và đức khiết tịnh, nhưng không tuyên lời khấn khó nghèo, v́ họ được phép sở hữu và sử dụng tài sản riêng tùy ư. Họ tập họp nhau dâng thánh lễ và cầu kinh, nhưng được phép đến hay đi tùy ư. Nhiều thành viên dấn thân trong các công cuộc giáo dục và từ thiện. Môi trường của họ cũng khác thường v́ mỗi phần tử sống trong một ngôi nhà nhỏ riêng biệt, thông với ngôi nhà của các phần tử khác. Những ngôi nhà này xếp thành h́nh vuông, ở giữa là một khoảng sân. Một trong những ngôi nhà ấy được dùng làm nhà nguyện và được nới rộng thêm theo năm tháng. Toàn bộ khu vực ấy được gọi là Begijnhof.

Vào thời kỳ Cải Cách Tin Lành, khi ngôi nhà nguyện bị giới chức thành phố tịch thu, Bánh Thánh phép lạ được trao cho các bà Beguines ǵn giữ. Ḷng sùng kính và các việc đạo đức đă thành truyền thống trước kia vẫn tiếp tục được thực hiện. Nhưng vào năm 1607, nơi nương ẩn cuối cùng này cũng bị đóng cửa, mặc dù tại ṭa nhà nhỏ nối với nhà nguyện của các bà Beguines, các việc đạo đức tư vẫn được duy tŕ. Dần dần, hoàn cảnh cho phép, ṭa nhà tại Begijhof được nới rộng; nhưng măi đến năm 1845, nhân dịp kỷ niệm 500 năm phép lạ, một cuộc biểu dương công khai vĩ đại mới được tổ chức. Từ đó, hằng năm đều tổ chức dịp kỷ niệm phép lạ.

Ngoài những hoạt động hằng năm, các cuộc rước mang tính cách cá nhân quanh năm vẫn diễn ra suốt từ thời kỳ phép lạ, và vẫn tiếp tục trong thời kỳ cuộc Cải Cách Tin Lành. Những cuộc rước ấy được gọi là "những cuộc rước âm thầm", bởi v́ các tín hữu thầm lặng đi trên Con Đường Thánh như một hành vi đạo đức tư. Các cuộc rước cá nhân hiện vẫn diễn ra, nhưng vào ngày vọng trước dịp kỷ niệm phép lạ hằng năm, nhất là trong đêm ấy và từng giờ trong chính ngày kỷ niệm, dường như có đông đảo tín hữu tham gia hơn.

Ngôi nhà nguyện nhỏ nơi phép lạ xảy ra đă bị phá hủy vào năm 1908 v́ các cuộc phản kháng của cả Công Giáo lẫn Tin Lành. Tuy nhiên, ngôi nguyện đường nhỏ bé ấy không đi vào quên lăng, v́ h́nh ảnh của nó đă được giữ lại trên khung cửa sổ kính màu trong nhà nguyện của ḍng Begijnhof. Hơn nữa, phía sau bàn thờ chính có một cửa sổ kính màu diễn tả phép lạ; và trên những bức tường hai bên đều có những họa phẩm vẽ lại các cuộc cung nghinh thời trung cổ.

Để ghi nhớ phép lạ, Thánh Thể hằng ngày đều được đặt chầu trong ngôi nhà nguyện này. Như thế, Amsterdam đă trở thành một địa điểm hành hương cho toàn thể đất nước Ḥa Lan.

(Joan Carroll Cruz, Phép Lạ Thánh Thể, Chương 18, Regina xb, USA, 2002) 

* * * * *   * * * * *