Phép Lạ Tại Turino, Nước Ư, Năm 1453

Tại nước Ư vào những năm ở thế kỷ 14, 15 Đức Tin người Công Giáo theo trào lưu xă hội xuống dốc đáng lo ngại. Nhiều người đạo đức thiết tha với đời sống đức tin hằng cầu xin Chúa ban cho những dấu lạ nhăn tiền hầu có thể cứu văn t́nh trạng Đức Tin yếu kém trong thời kỳ này. Lời cầu khẩn với Chúa của những tâm hồn đơn sơ thánh thiện đă được Chúa thương nhận lời. Và ngày 6 tháng 6 năm 1453 Chúa đă ban cho họ một phép lạ như ḷng mong ước ngay lành của nhiều người.

Hai quân nhân vừa mới được giải ngũ, họ được mô tả là những kẻ thuộc tầng lớp mạt hạng không hề tôn kính những sự thánh thiện. Khi đi qua thành phố Exilles, th́ một trong hai tên ấy quyết định ăn trộm nhà thờ. Tên kia liền đồng ư ra mặt. Sau khi đă vào được bên trong, bọn chúng vơ vét những trang phục, chân đèn, và các vật quư giá khác. Ṃ mẫm lên bàn thờ, chúng mở cửa nhà tạm và lấy một mặt nhật bên trong có một Bánh Thánh lớn. Sau khi đă dồn tất cả lại, chúng chất lên lưng một con la rồi thẳng đường đi về hướng thành phố Turin là nơi chúng hy vọng sẽ bán được tất cả những đồ chúng đă đánh cắp.

Trời vừa chập tối, con la vừa bước qua cổng thành Turin liền bị vấp và ngă xuống đất. Mọi thứ đồ chất trên lưng đều đổ tháo và văng văi tứ tung – kể cả chiếc mặt nhật có chứa Bánh Thánh. Nhưng Bánh Thánh không rơi xuống đất, mà bay vọt lên không, và bay lơ lửng giữa những tia sáng rạng rỡ như một mặt trời sáng chói. Sự kiện này xảy ra tại khu chợ xứ Grain, tọa lạc ngay trước nhà thờ San Silvestro, hiện nay là vương cung thánh đường Ḿnh Thánh Chúa.

Dân chúng từ các nơi gần đó tuốn đến để xem điều kỳ diệu. Trong số này có mười giáo hữu: Pietrino xứ Gorzano, thuộc gia đ́nh quư tộc thành Turin; Pietrino Da Aieris; Gasparino Buri Miolerio; Martino Bellenda; nhà quư tộc Giorgio Gastaudo; Michele Murri, một người vị vọng; Giovanni Fraconino, thợ rèn; Bonifacio thành Cassino; Antonio Manerio thành Milan, và Bartolomeo Canarino.

Sau khi đă xem xét phép lạ, một vị linh mục có tên là Bartolomeo Coccono nhanh chóng báo tin cho giám mục thành Turin là đức cha Ludovico quê Romagnano. Bận lễ phục xong, và được các nhà quư tộc và nhân viên ṭa án tháp tùng, đức giám mục đi đến hiện trường phép lạ và quỳ gối kinh ngạc trước Bánh Thánh đang lơ lửng. Sau khi thờ lạy Thánh Thể, ngài xin một chén thánh. Được trao một chén thánh, đức giám mục đứng lên và nâng cao. Trước sự chứng kiến của mọi người hiện diện, Bánh Thánh từ từ hạ xuống cho đến khi đáp hẳn vào trong chén thánh.

Trong niềm sốt sắng cao độ, Bánh Thánh được đưa về nhà thờ chính ṭa thánh Gioan Tẩy Giả, có nhiều tu sĩ và vô số dân chúng, kể cả mười nhân chứng đầu tiên đă được nh́n thấy phép lạ. V́ ánh quang rạng ngời của Bánh Thánh, mọi người đều gọi phép lạ này là Mặt Trời Công Chính.

Để ghi nhớ phép lạ, tổng giáo phận Turin có một chút thay đổi trong những câu xướng đáp sau một số ca văn. Thay v́ câu xướng như thường lệ: Panem de caelo praestitisti eis – "Người đă ban cho họ Bánh bởi trời", vị linh mục sẽ xướng: Hic est panis vivus – "Đây là Bánh Hằng Sống". Mọi người sẽ đáp lại: Qui de caelo descendit – "từ trời xuống". Sau thánh lễ, khi ca vịnh O Sacrum Convivium được hát lên, hai câu xướng đáp ấy lại được hát lần nữa. Thay đổi này đă được đức giám mục Ludovico thành Romagnano, người đă tiếp nhận Bánh Thánh vào chén thánh khi phép lạ xảy ra, xướng xuất, và sau đó được đức cha Rorengo di Rorà áp dụng cho vương cung thánh đường Ḿnh Thánh Chúa, và đă được tuân giữ măi măi tại nhà thờ giáo xứ Exilles, nơi Bánh Thánh đă bị đánh cắp.

Chén thánh mà Bánh Thánh đă đáp xuống được giữ trong nhà thờ thành phố. Về kích thước, chén thánh này phù hợp chính xác với những chén thánh khác được sử dụng vào thời kỳ của phép lạ. Ngoài ra, c̣n có huy hiệu của nhà Rovere được thấy bên chân chén thánh, có ư chỉ rằng nó thuộc về kinh sĩ Antoinetto Delle Rovere, bấy giờ đang là kinh sĩ tại nhà thờ chính ṭa Turin từ 1449 đến 1460.

Nhà thờ Exilles, nơi Bánh Thánh lúc đầu đă bị đánh cắp, c̣n chịu một tổn thiệt gần với thời đại của chúng ta khi các tên trộm lại xâm nhập vào nhà thờ ngày 1 tháng 4 năm 1975. Rơ ràng bị lóa mắt trước giá trị của nhà tạm bằng vàng cổ xưa, bọn chúng đă gỡ nhà tạm ra khỏi bàn thờ chính và đem đi. Nhà tạm này, nhiều người tin chính là nhà tạm đă đựng mặt nhật và Bánh Thánh đă bị đánh cắp vào năm 1453, bên ngoài có một vẻ trang nghiêm và kiểu dáng tinh vi. Nhưng có lẽ các tên trộm rất thất vọng khi khám phá ra rằng nhà tạm ấy thực sự không phải bằng vàng, mà chỉ là gỗ mạ vàng mà thôi.

C̣n Bánh Thánh phép lạ th́ sao? Theo lệnh của Ṭa Thánh được truyền đến Turin trong chuyến kinh lư theo Giáo Luật của đức cha Peruoăi vào năm 1584, Bánh Thánh ấy đă được hủy đi sau khi đă được lưu giữ suốt 131 năm. Nguyên nhân của việc này là "… không ép buộc Thiên Chúa phải duy tŕ một phép lạ măi măi qua việc giữ cho Bánh Thánh phải luôn luôn nguyên vẹn và tinh sạch."

V́ có nhiều tài liệu được viết sau biến cố năm 1453, nên các bản viết hiện nay vẫn c̣n, minh chứng phép lạ thành Turin là điều chắc chắn. Các tài liệu năm 1454, 1455 và 1456, tài liệu mang tên Observations của Enea Silvio Piccolomini viết từ 1460 và 1464, và các chi tiết do linh mục Giovanni Galesio viết một vài năm sau biến cố, cũng như lời chứng của mười giáo hữu chứng nhân, tất cả đều xác nhận biến cố này. Về các chi tiết phép lạ ở đây, chúng tôi dựa chủ yếu vào các bản văn của cha Galesio thành Turin, người viết văn được nói giống như những vần thơ.

Ngoài số lượng thủ bản và các tài liệu rất nhiều được viết từ thời kỳ phép lạ cũng như các thế kỷ sau đó, nhiều vị giáo hoàng cũng đă công nhận phép lạ này. Các đức Pius II, Gregory XVI, Clement XIII, Benedict XIV, thánh giáo hoàng Pius X, và Pius XI tất cả đều ban những ân xá và đặc ân. Vào dịp kỷ niệm 400 năm phép lạ, đức chân phúc giáo hoàng Pius IX đă chuẩn thuận một bài kinh Thần Vụ và một bài lễ đặc biệt cho tổng giáo phận Turin.

Năm 1953, nhân dịp kỷ niệm 500 năm phép lạ xảy ra, nhiều nghi lễ đặc biệt đă được tổ chức tại Exilles cũng như tại Susa, một trong những thị trấn mà các tên trộm đă mang Thánh Thể đi qua. Một cuộc rước vĩ đại được tổ chức đi lại hành tŕnh các kẻ trộm đă thực hiện để đến Turin. Tham dự trong cuộc rước này có các đức hồng y, các giám mục, và đông đảo linh mục tu sĩ, cũng như hàng ngàn giáo hữu.

Cũng đáng chú thích ở đây rằng nhà thờ chính ṭa thánh Gioan Tẩy Giả, nơi trước kia đă lưu giữ Bánh Thánh phép lạ, được nối liền với một nguyện đường tráng lệ, nơi người ta có thể t́m được một báu vật quư giá khác, đó là tấm khăn liệm thành Turin.

(Joan Carroll Cruz, Phép Lạ Thánh Thể, Chương 25, Regina xb, USA, 2002) 

* * * * *   * * * * *