Qủy Nhập và Qủy Ám

 

Đứng bên bờ giếng, tôi hỏi cả hai người, chị Kim Chi và cô Hồng:

 

- Đây là cái giếng, khi bị quỷ nhập cô thường nhảy xuống phải không?

 

- Thưa cha đúng vậy.

 

Giếng đầy nước, bờ giếng xây cao đến đầu gối. Chung quanh giếng có vài cây xoài, mấy gốc chuối rậm um tùm. Tôi t́m cách chống chế, trả lời cô Kim Chi:

 

- Nhảy xuống nước mà không ch́m cũng không phải là khác thường, v́ người biết bơi đâu có ch́m?

 

- Thưa cha, nhưng đàng này khác, cô ta không bơi. Không phải ở giếng mà thôi, cả ngoài sông, ngoài đ́a nữa. Cô ta nhảy xuống đ́a nằm hàng giờ mà cứ nổi lềnh bềnh à, không ch́m. Cô ta phá quá, cả công an xă chịu không nổi, họ muốn thảy xuống sông cho chết mà cô ta cứ nổi hàng giờ.

 

Tôi nh́n chị Hồng đứng cạnh bờ giếng, bóng tầu lá chuối lúc lắc, để rớt một khoảng trắng loang lổ xuống mặt. Mặt trời xế trưa. Năm nay chị 47 tuổi. Ngày đó là cô gái 22. Một thiếu nữ đang tuổi xuân th́. Suốt ngày thơ thẩn bên nghĩa trang, nằm đường ngủ bụi, tru tréo la hét, trôi trên sông. Con người ấy bây giờ đang trước mặt tôi. Tôi hỏi chị Hồng:

 

- Khi xảy ra như thế chị có biết ǵ không?

 

- Thưa cha không.

 

Trưa nay tôi đă quay phim h́nh cánh tay chị ta. Chính cô Kim kể:

 

- Thưa cha, đây là vết tích hăy c̣n. Con lấy lửa đốt cánh tay chị. Nếu là người th́ phải biết đau chứ? Con đốt cháy như thế này mà nó cười khà khà.

 

Một khúc dài độ nửa tấc trên tay cô Hồng c̣n mang sẹo. Một vết sẹo do bị cháy rất nặng vẫn c̣n. Nhân chứng về vết sẹo này, một cán bộ nhà nước nghe thấy quỷ nói:

 

- Không ai làm ǵ được ta. Ta chỉ khoá giải một cái sẽ không có sẹo, nhưng ta để lại cho có vết tích mà thôi.

 

Lời này do chị Hồng kể. Trong khi bị đốt chị không biết ǵ. Quỷ nói câu trên và cán bộ kia nghe được, sau này ông ta kể lại cho cô Hồng lúc cô đă tỉnh.

 

Mẹ chị Hồng v́ tuổi cao, tự nhiên th́ không nhớ nhiều, nhưng nhắc tới th́ nhớ. Cô Hồng làm cho gia đ́nh những điều kinh hăi. Lối xóm đàm tiếu nhà đó có quỷ nhập nên ông bà khổ sở. Một tay công an lực lưỡng dí điện xem cái ǵ xảy ra. Thay v́ cô Hồng bị giật th́ chính tay công an bị điện giật té ngửa. Cô ngồi cười khà khà. Ai cũng sợ hăi thất kinh. Nếu là ma quỷ th́ không ai giết được nó. Họ nghĩ vậy. Ban đêm, công an khênh cô ta để ngoài đường cho xe cán xem sao. Tôi nghe kể, mấy chiếc xe vận tải chạy qua mà cô ta không chết.

 

Cô Hồng kể lại, cửa sông lớn như thế, làm sao một cô gái bơi qua sông với một bao gạo? Qua sông mà gạo không ướt. Nhưng chuyện sau đây thật không hiểu nổi. Dĩ nhiên khi xảy ra th́ chính cô Hồng không biết ǵ. Một thế lực huyền bí nào đó hoạt động trong cô mà thôi. Một hôm có người ra sông mở đáy lấy cá. Đáy là một cái bẫy đan tre dưới nước, vây lại cho cá sông vào. Khi người ta ra mở đáy th́ thấy cô Hồng ngồi trong đó. Không biết cô đă ngồi trong bẫy, ngâm dưới nước từ bao giờ. Người cứng lạnh, xám xanh thế mà không chết.

 

Theo bà cụ kể th́ từ khoảng 10 tuổi cô Hồng phát chứng những hiện tượng lạ. Những chuyện phi thường tăng dần cho đến ngày được trừ tà. Thời điểm này mới sau biến cố 30.4.75, nói chuyện ma quỷ, thần thánh là vấn đề rất tế nhị đối với quan niệm xă hội chủ nghĩa. Có thể bị kết tội mê tín dị đoan dễ dàng. Ai cũng muốn tránh né vấn đề. Khi chị Kim Chi đem cô Hồng về nhà thờ, đó là chuyện chẳng đặng đối với cha quản nhiệm. Lúc nói chuyện cha già tâm sự với tôi:

 

- Khó xử quá về vụ này. Tôi cũng chỉ cho là bệnh tâm lư. Nhưng dần dần tôi thấy ghê quá. Ngay nhà nước xă hội chủ nghĩa đâu có tin chuyện ma quỷ mà cũng không cắt nghĩa được những hiện tượng quái gở của cô ta. Tôi nghĩ Chúa để xảy ra cho người ta biết có tôn giáo, có thần thánh, có ma quỷ, có đời sống tâm linh.

 

Cô Kim Chi th́ cho rằng hiện tượng này xảy ra để chúng ta biết vinh quang của Chúa. Ngay quỷ có nhập vào người ta cũng là làm cho Chúa được vinh quang mà thôi. Nó chẳng có quyền phép ǵ.

 

Trong căn nhà ngày xưa "nhốt" cô Hồng, hôm nay các sơ đang ở. Có lớp giáo lư cho các em. Giữa căn nhà, ngay lối cửa chính bước vào, c̣n bàn thờ có tượng trái tim Chúa Giêsu.

 

Cứ đêm bỏ nhà đi, cô Hồng ra nghĩa trang nằm ngủ với mồ mả. Nên trong lúc phỏng vấn, tôi hỏi cô Kim Chi:

 

- Ra nghĩa trang một ḿnh t́m người quỷ nhập như thế cô có sợ không? Nhất là nghĩa trang heo hút vào ban đêm.

 

Cô Kim Chi trả lời bằng một câu không ngờ:

 

- Thưa cha nó là quỷ th́ làm ǵ phải sợ.

 

Có lẽ thấy tôi ngạc nhiên với câu trả lời ấy. Cô nói tiếp:

 

- Nếu là trộm cướp th́ sợ v́ nó có thể giết ḿnh, chứ là quỷ nó làm ǵ được ḿnh mà sợ, ḿnh có Chúa mà.

 

Trong giây phút mà tôi gọi câu trả lời làm cho thời gian ấy đọng lại thành linh thiêng. Tôi xác tín điều đó quá đúng. Người ta thường lấy ma quỷ để doạ nạt. Có người tôi đến không dám ở nhà một ḿnh. Họ sợ bóng sợ vía. Nói đến người chết là nói đến ma. Họ sợ nghĩa địa. Khi gia đ́nh có người qua đời, tôi thấy chúng ta thường nói nhà có "đám ma". Tại sao tự động gán h́nh ảnh ngiười chết là "ma". Tôi  thấy lối nói này phải được thay đổi. Và tôi đề nghị, người Kitô hữu hăy thay đổi kiểu nói này. Ta nên nói nhà có tang lễ thay v́ nhà có "đám ma". Tôi đang nghĩ về câu trả lời của người giảng viên giáo lư đă thực sự sống giáo lư này, th́ cô ta nói tiếp:

 

- Quỷ nhập th́ không sợ. Quỷ ám mới sợ cha à.

 

Tôi không hiểu tơ chị muốn nói ǵ. Thấy tôi nhíu máy im lặng, chị nói:

 

- Quỷ nhập, ḿnh biết ngay là nó. Quỷ nhập chỉ làm những điều kinh thiên động địa, nhưng đâu làm ǵ được ta. Biết nó nhập, ta có thể trừ được. Con người quỷ ám là ḷng họ gian ác, ngoại t́nh, thù oán, gian dối lường gạt. Họ vẫn đi nhà thờ, rước lễ mà tâm hồn không có b́nh an. Quỷ ám mới đáng sợ. Ai sống trong tội là sống trong t́nh trạng quỷ ám. Họ không làm những chuyện kinh thiên động địa, không ai biết, nhiều khi họ cũng không biết chính ḿnh. Quỷ ám mới đáng sợ.

 

Tôi không ngờ một người giáo dân b́nh thường, một giảng viên giáo lư có cái nh́n chính xác về thần học như thế. Nhất là cô đă sống đời giảng viên giáo lư với ư nghĩa đẹp trọn vẹn của danh từ giảng viên giáo lư. Gặp người giảng viên giáo lư này cũng là một chuyến phỏng vấn mang nhiều ư nghĩa đối với tôi. Ư nghĩa trong tài liệu tôi đang thu thập, và ư nghĩa nhất là cho cuộc sống của chính ḿnh.


Lm. Nguyễn Tầm Thường, S.J.

* * * * *   * * * * *