Bài Giảng Chúa Nhật Mùa I Mùa Vọng

Giảng thuyết: Lm. GB Nguyễn Đ́nh Hoàng

Có một số người cho rằng “cuộc sống không có chỗ cho sự chờ đợi” v́ họ nghĩ rằng “chờ đợi là dại, là khờ”. Nhưng có thật là chúng ta có thể sống mà không chờ đợi được sao? Thực ra, cuộc sống con người là đi vào vô vàn bến bờ chờ đợi, đến nỗi có người c̣n cho rằng: “Không chờ đợi không phải là người!”

Hai chữ chờ đợi được thể hiện rất nhiều trong cuộc sống. Trẻ em th́ mong lớn lên để có thể trở thành người lớn, học sinh đợi hết giờ học để về nhà, đi làm th́ mong hết ngày để về, mới ngày thứ Hai đi làm th́ đă mong tới ngày thứ Sáu để được ở nhà nghỉ ngơi. 

Người chưa yêu th́ đợi một người khiến họ yêu, người đă yêu rồi đợi chờ đến ngày đám cưới, người có gia đ́nh lại đợi chờ những đứa con, có con rồi th́ lại đợi chờ con trưởng thành.  Thế nên chúng ta mới thấy cuộc sống không phải đợi chờ th́ rốt cuộc là điều ǵ?

Ai trong chúng ta cũng đă có những kinh nghiệm lúc chờ đợi: chờ đợi một biến cố hoặc một người thân.  Thông thường th́ chờ đợi bao giờ cũng làm chúng ta hồi hộp, nôn nóng, thao thức.  Những lúc chờ đợi, dường như thời gian trôi chậm hơn.  Giống như hiện giờ, đang trong mùa đại dịch Covid, không chỉ riêng chúng ta, mà cả thế giới đang đợi thuốc vaccines, thuốc chủng ngừa…hơn 10 tháng rồi mà không biết chúng ta sẽ đợi tới khi nào.  Trong thời gian này chúng ta thấy sao mà ngày tháng đi lâu quá, đợi hoài mà chưa nghe chính phủ nói ǵ cả.   Có người ví von, cuộc đời của chúng ta giống như ly rượu đầy, có những loại rượu th́ chỉ cần ủ một ít thời gian là có thể uống được; c̣n có những loại rượu th́ phải ủ nhiều năm, càng lâu th́ nó càng đạt đến độ chín và nó lại rất ngon.

Thế nhưng cũng có đôi khi nó cũng khiến chúng ta khó chịu v́ phải chờ đợi.  Có khi ta mệt mỏi khó chịu khi đợi đèn đỏ gặp phải lúc ta đang gấp, có người nản ḷng v́ làm hoài mà không đạt được kết quả, rồi có những người đi măi trên đường đời mà vẫn chưa gặp được ai đó thuộc về ḿnh, thế là nản, không muốn lập gia đ́nh nữa.

Mà khi ta chờ đợi một sự kiện hay một người thân, cũng là lúc chúng ta liên tưởng nhiều về sự kiện hay về người thân đó.  Nhân vật được chờ đợi càng quan trọng, sự chào đón càng chu đáo.  Sự chờ đợi càng lâu, niềm vui càng lớn lao khi được gặp gỡ. 

Hôm nay cùng với toàn thể Giáo Hội, chúng ta bước vào năm phụng vụ mới.  Năm phụng vụ mới được bắt đầu với “Mùa Vọng” hay “Mùa Đợi”.  Mùa Vọng không chỉ giúp và nhắc nhở người tín hữu chúng ta phải chuẩn bị và chờ đợi cho ngày Lễ Chúa Giáng Sinh – ngày kỷ niệm việc con Thiên Chúa đến lần thứ nhất cách đây hơn 2 ngàn năm tại Belem, mà c̣n là mùa nhắc nhở chúng ta về ngày Chúa sẽ trở lại lần thứ hai, ngày mà tất cả chúng ta sẽ phải thanh toán và tính sổ cuộc đời với Chúa.  Thế nhưng phụng vụ cũng nhắc nhở chúng ta về việc chờ đợi Chúa đến trong ngày cuối cuộc đời của ḿnh, ngày chết của từng cá nhân chúng ta.  Ngày đó sẽ là ngày mà mỗi người chúng ta sẽ phải thanh toán cho Chúa tất cả những ǵ Chúa đă kư gởi nơi từng người.  Và ngày đó nó sẽ là ngày vui mừng hay đau thương cho từng người chúng ta th́ lại hoàn toàn tùy thuộc vào thái độ và cách sống của từng người chúng ta ngay trong cuộc sống ở trần gian này. 

Ngày xưa, người Do Thái đă phải trải qua hàng trăm năm đợi chờ Chúa đến lần thứ nhất, niềm hy vọng và đợi chờ này là sức mạnh giúp họ vượt qua những gian nan thử thách; đồng thời giúp cho họ điều chỉnh lại thái độ sống của ḿnh.  Chúng ta nghe tâm t́nh của dân Do Thái được thể hiện qua lời tiên tri Isaia trong bài đọc 1: “Lạy Đức Chúa, Ngài là cha và là Đấng cứu chuộc chúng con, tại sao Ngài lại để chúng con đi lạc xa đường lối Chúa, và làm cho tâm hồn chúng con trở nên chai đá, không c̣n biết kính sợ Chúa nữa.” 

Dân Do Thái đă ư thức được rằng - chính v́ tội lỗi của họ, chính v́ sự ngỗ nghịch, sự cứng ḷng và bất trung của họ, chính v́ họ đă quay lưng lại với Thiên Chúa, khiến cho họ phài chuốc lấy những đau khổ tai ương; v́ thế với một tâm hồn khiêm tốn, họ đă kêu cầu Chúa và xin Ngài mau tới để giải thoát họ, họ đă tha thiết nài xin Thiên Chúa: “lạy Chúa, xin Ngài băng qua các tầng trời mà ngự xuống”   Tâm t́nh của người Do Thái năm xưa được nhạc sĩ Duy Tân viết trong bài “Trời Cao”, một bài hát rất quen thuộc với chúng ta trong những ngày Mùa Vọng “Trời cao, hăy đổ sương xuống, và ngàn mây, hăy mưa đấng chuộc tội.  Trời cao hăy đổ sương xuống, và ngàn mây, hăy mưa Đấng Cứu đời.”

Thế nhưng Thiên Chúa đă không măi đứng từ xa, hay chỉ ở trên trời để nh́n con người đau khổ trong tội lỗi, trong những đam mê thấp hèn; v́ thế khi đến thời đă định, th́ Thiên Chúa đă cho Con của Ngài là Chúa Giêsu, xuống thế để sống, để đồng hành, để chữa lành, và để cứu con người khỏi tội lỗi và sự chết; và c̣n ban tặng cho con người sự sống mới của Thiên Chúa. 

Và Chúa sẽ trở lại lần thứ hai trong vinh quang với quyền năng của một vị thẩm phán để Ngài xét xử tất cả chúng ta, nhưng trước ngày đó, th́  Ngài cũng sẽ trở lại để tính sổ cuộc đời của từng người chúng ta.  Và những lần Ngài tới này, th́ Ngài lại không hẹn giờ, Ngài cũng không báo trước.  V́ thế, sự trở lại của Chúa với mỗi người chúng ta sẽ rất bất ngờ: bất ngờ như kẻ trộm tới, bất giờ như ông chủ đi xa về.  V́ tính cách bất ngờ như thế, nên Ngài cảnh báo chúng ta là phải “tỉnh thức và chờ đợi.”

Tỉnh thức chờ đợi là điều mà chúng ta được nhắc nhở nhiều nhất trong những ngày Mùa Vọng, thế nhưng đây cũng là cái điều dễ quên nhất.  Bởi v́ với cuộc sống bôn ba vất vả, và nhiều thứ phải lo như hôm nay, cộng thêm sự lôi kéo của thế gian, của ham mê tiền bạc vất chất, của công việc, của những thú vui trần thế, làm cho chúng ta quên đi ngày Chúa đến với ḿnh - hay là có người sống giống như sẽ không bao giờ phải chết, hay là tránh né không dám nhắc đến cái chết, không dám nói tới ngày ta phải trở về với Chúa.  Nhiều người trong chúng ta để cho công việc, tiền bạc, vất chất, thú vui nó chiếm hết thời gian, sức lực của chúng ta, và nó làm cho chúng ta không có thời gian để lo cho phần hồn, lo cho cuộc sống mai sau, và cho ngày Chúa đến với ḿnh nữa. 

Có câu chuyện kể là: có một nhà doanh nghiệp rất giàu có và nổi tiếng, cứ cách khoảng 2,3 tháng, th́ ông lại dẫn theo vợ con đến nơi hỏa táng để xem.  Có người thắc mắc và hỏi ông là lư do tại sao mà cả gia đ́nh ông thường tới nhà hỏa táng vậy.  Ông nói rằng, chỉ cần đến nơi hỏa táng, cái tâm tham lam, cái tính ích kỷ, cái tâm ghen ghét thù hận sẽ rất mau chóng an tĩnh lại…khi ấy thấy danh lợi, tiền tài vật chất thật nhẹ nhàng, được mất cũng được thảnh thơi.  V́ ở nơi hỏa táng này, không kể bạn là là ai, quyền cao chức trọng, uy danh hiển hách, giàu sang tột đỉnh, hay là một người dân b́nh thường, nghèo rớt mồng tơi, không ai biết đến, cuối cùng đều sẽ phải đến đây, chung một tư thế, lặng yên nằm xuống, sau đó bị đưa vào bên trong ḷ hỏa táng đang bốc cháy ngùn ngụt, khi trở ra lần nữa, th́ chỉ là một chiếc hộp vuông nho nhỏ chứa đựng xương cốt mà thôi.

Con người chúng ta - khi đến trong trần gian này chẳng có cái ǵ, và khi chết cũng chẳng mang theo được thứ ǵ.  Đời người chính là đơn giản như vậy! Vinh hoa phú quư phút chốc thoáng qua, ân ái t́nh thù cũng chỉ như cát bụi.

Con người hôm nay sống trong một thế giới mà con người ta không ngại v́ quyền lực, chức tước mà gian xảo lưu manh, gian dối lọc lừa, họ tôn vinh tiền bạc vật chất, họ bán thân, bán sức khỏe cho công việc…bên cạnh đó, cuộc sống đầy những cám dỗ: quyền lực địa vị tiền tài, giàu sang….nếu chúng ta không cẩn thận, th́ dễ để cái tâm dậy sóng.  Nội tâm chúng ta vốn dĩ trong sáng, b́nh lặng sẽ trở nên ngông cuồng, ngạo mạn, và tư lợi.   

Mùa Vọng nhắc nhở và mời gọi chúng ta phải tỉnh thức….tỉnh thức để sống đúng với phẩm giá con người và là con cái của Chúa.  Đừng sống gian ác, đừng tranh giành, đừng ích kỷ nhỏ nhen, đừng buông ḿnh chạy theo tiền bạc vật chất và những thú vui xác thịt.  Nhưng hăy tỉnh thức để sống theo đường ngay chính, luôn tỉnh thức trong từng giây phút cuộc, để khi Chúa đến, chúng ta sẵn sàng để đi theo Chúa.  Xin Chúa giúp chúng ta sống một Mùa Vọng thánh thiện và đạo đức.

Lm. GB Nguyễn Đ́nh Hoàng