Niềm Vui

Suy Niệm CN I Mùa Vọng Năm A

 

Tại chùa Tô Châu, có một nhà sư tên là Viên Phủ Trung, tu hành đắc đạo, nhà sư thường bày trên án thư, trước chỗ ngồi, một cái quan tài con bằng gỗ bạch đàn, dài độ 5 tấc, có một cái nắp đậy mở được.

 

Khách đến chơi trông thấy cười hỏi rằng: "Ngài chế ra cái này dùng để làm ǵ?"

 

Vị sư trả lời: "Người ta sống tất có chết, mà chết th́ vào ngay cái này. Ta thật lấy làm lạ: người đời ai ai cũng chỉ biết có phú quư, công danh, tài sắc, thị hiếu, lo buồn vất vả suốt đời, chẳng biết cái chết là ǵ. Như ta đây, mỗi khi có việc không được như ư, ta cầm lấy cái này mà ngắm xem, là tức khắc trong ḷng được yên ổn, mà muôn ngh́n sự tư lự đều biến tan đi."

 

Nhà sư Viên Phủ Trung quả là một con người biết tỉnh thức.

 

Tỉnh thức là biết nh́n xa trông rộng; nh́n tới cùng đích của kiếp người là cái chết, trông đến mục tiêu của nhân sinh là nước trời.

 

Tỉnh thức là biết lo trước nghĩ xa, v́ không lo xa ắt có buồn gần. Bỏ cái lợi nhỏ trước mắt để được cái lợi lớn ở tương lai.

 

Tỉnh thức là biết phải hành động tốt đẹp cho hôm nay, để chờ đón bao phúc lộc, vạn hạnh cho ngày mai.

 

"Anh em hăy tỉnh thức v́ anh em không biết ngày nào Chúa của anh em sẽ đến" (Mt 24,42).

 

Tỉnh thức để chờ đón Chúa đến th́ c̣n ǵ vui sướng hơn. Tỉnh thức để chuẩn bị cho cuộc hạnh ngộ th́ c̣n ǵ hạnh phúc bằng. Tuy nhiên, con người lại hay mê ngủ: tinh thần th́ mau mắn nhưng xác thịt th́ lại nặng nề.

 

Sợ rằng khi Chúa đến họ lại chẳng đủ sức để tỉnh thức ra đón Người. Thấu hiểu thân phận yếu của con người nên Chúa đă khuyên dạy: "Anh em hăy sẵn sàng, v́ chính giờ phút anh em không ngờ th́ Con Người sẽ đến" (Mt 24,44).

 

"Lúc Con Người đến" chính là ngày tận thế, ngày Chúa quang lâm, và cũng chính là giờ chết của mỗi người. Ngày ấy chắc chắn phải đến, nhưng thật trớ trêu là nó lại đến một cách bất ngờ: bất ngờ như biến cố đại hồng thủy thời ông Noe, bất ngờ như kẻ trộm đêm khuya đột kích vào nhà. Chẳng bao giờ kẻ trộm gọi điện thoại báo trước giờ nó đến, v́ vũ khí của hắn là sự bất ngờ. Chỉ có một cách duy nhất để tai họa khỏi chộp xuống đầu chúng ta như "tiếng sấm đánh không kịp bịt tai", là chúng ta luôn tỉnh thức và sẵn sàng trong ơn nghĩa Chúa.

 

Con người có một nhược điểm hết sức phổ biến, là luôn cho rằng vẫn c̣n ngày mai để chuẩn bị, c̣n ngày mai để sám hối ăn năn, c̣n ngày mai để thay đổi nếp sống. Nhưng có một kinh nghiệm hết sức chua xót đă từng đổ ập xuống bao người là ngày mai ấy không bao giờ trở lại. Chần chừ, khất lần chính là cơn cám dỗ hiểm độc nhất của ma quỷ. Xin đừng để quá muộn! Muốn vậy hăy tỉnh thức và đợi chờ.

 

Mùa Vọng là mùa của đợi chờ:

 

Không phải đợi chờ trong mỏi ṃn, day dứt khôn nguôi nhưng là đợi chờ trong niềm hy vọng. Không phải đợi chờ mà không làm ǵ cả, nhưng là làm việc trong đợi chờ. Không phải đợi chờ một ai đó, nhưng là đợi chờ chính Con Thiên Chúa.

 

Chờ đợi như thế chính là tỉnh thức, là sẵn sàng, là mở đường về tới nước trời. Chờ đợi như thế chính là chung tay xây dựng một thế giới công bằng và yêu thương, an vui và hạnh phúc. Chờ đợi như thế th́ ngày Chúa đến không c̣n là bất ngờ đáng sợ, nhưng lại là niềm vui bất ngờ.

 

Vui v́ Chúa chúng ta đă toàn thắng vinh quang. Vui v́ bao con người được ơn cứu rỗi. Vui v́ vũ trụ này đă được giải thoát. Vui v́ "trời mới đất mới" sẽ mở ra, dẫn đưa chúng ta vào nơi vĩnh phúc.

 

(Sưu tầm)