Hiểu Đạo & Sống Đạo

 

Chúa Có Lên Án Người Giầu Không?

Lm Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn

Hỏi: Xin cha giải thích giúp câu hỏi này: Tại sao Chúa Giêsu nói: "người giầu có, khó vào Thiên Đàng?"

Trả lời: Trong 3 năm công khai rao giảng Tin Mừng cứu độ, Chúa Giêsu đă nhiều lần cảnh cáo các môn đệ về nguy cơ của tiền bạc đối với phần rỗi của con người:

"... Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của được." (Mt 6:24; Lc 16:13)

Đặc biệt, khi có một thanh niên giầu có đến hỏi Chúa Giêsu xem anh phải làm ǵ để được sống đời đời, Chúa Giêsu bảo anh về bán hết tài sản, lấy tiền cho người nghèo rồi trở lại đi theo Chúa. Nhưng anh này đă "sa sầm nét mặt,và buồn rầu bỏ đi, v́ anh ta có nhiều của cải" (Mt 19:22; Mc 10:22; Lc 18:23).

V́ thế Chúa Giêsu đă nói: "con lạc đà chui qua lỗ kim c̣n dễ hơn người giầu vào Nước Thiên Chúa" (Mt 19:24).

Nhưng nói thế có phải Chúa Giêsu muốn lên án tiền của và những người giầu có ở đời này không? Và có phải cứ nghèo đói, rách rưới th́ mới được cứu rỗi hay sao?

Sự thật chắc chắn không phải như vậy. Lư do là con người, ngoài nhu cầu tâm linh, và tinh thần ra (spiritual and intellectual needs), c̣n có nhu cầu sinh lư và vật lư nữa. Ai cũng phải ăn, uống, ngủ nghỉ mới sống được. Cũng phải có nhà để ở, xe để di chuyển (sống ở Mỹ), áo quần để mặc, thuốc men khi đau yếu, ngoài khát vọng đi t́m chân lư, thỏa măn hiểu biết và mơ ước hạnh phúc. Trong mục đích và giới hạn này th́ tiền bạc và của cải vật chất là điều chính đáng con người được quyền thủ đắc và sử dụng. Câu "có thực mới vực được Đạo" được hiểu trong nhăn giới này. Nghĩa là người ta phải được ăn no, mặc ấm th́ mới an tâm, hăng hái đi học và đi nhà thờ được. Ngược lại, khi người ta đang đói, khát, rách rưới, đau ốm mà ḿnh chỉ đến nói với họ "hăy đi b́nh an, mặc cho ấm và ăn cho no, nhưng lại không cho họ những thứ thân xác họ đang cần th́ nào có ích lợi ǵ?" ( Giacôbê 2:16).

Nói khác đi, Chúa không cấm con người đi t́m tiền của và hạnh phúc ở đời này trong giới hạn và mục đích có một cuộc sống vật chất xứng hợp với phẩm giá con người, trong khi đi t́m những mục đích cao cả khác. Điều quan trọng là "trước hết hăy t́m kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, c̣n tất cả những thứ kia Người sẽ thêm cho" ( Mt 6:33).

Được phép có tiền của nhưng không làm nô lệ cho tiền của, đó mới là điều Chúa muốn chúng ta thực hành trong cuộc sống này. V́ làm nô lệ cho tiền của th́ không thể đi t́m Chúa là nguồn mọi sự giầu sang vĩnh cửu, và thực thi bác ái, tức là chia sẻ và nhậy cảm trước sự nghèo đói của người khác. Bằng cớ, người thanh niên giầu có kia đă vấp ngă v́ không thể từ bỏ của cải như điều kiện cuối cùng Chúa đ̣i hỏi anh để được sống đời đời. Người phú hộ trong Tin Mừng Thánh Luca bị phạt xuống hỏa ngục không phải v́ tội giầu có khi c̣n sống mà bị phạt v́ đă không biết thương, chia sẻ chút của cải nào cho người nghèo Lazarô hàng ngày ngồi ăn xin ở cửa nhà ḿnh (x. Lc 16: 19-31).

Tóm lại, Chúa không cấm chúng ta t́m tiền của trong mục đích thỏa măn những nhu cầu chính đáng trong cuộc sống tạm ở trần gian này. Chúa muốn chúng ta biết dùng tiền của để phục vụ cho những lợi ích tinh thần và vật chất chính đáng của bản thân ḿnh và thực thi bác ái với anh chị em kém may mắn, nghèo khó hơn ḿnh mà thôi.

Lm Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn

 

* * * * *   * * * * *