Bài Giảng CN 2 Mùa Chay

Chúa Giêsu Biến H́nh Trên Núi Tabor

Lm. GB Nguyễn Đ́nh Hoàng

Từ ngày có sự xuất hiện của con virus Vũ Hán, th́ mỗi người chúng ta được yêu cầu là phải mang khẩu trang, mang mask, khi ra những nơi công cộng: như đi làm, đi chợ, đi vào nhà thờ, và thậm chí đi vào quán ăn, nhà hàng và chỉ được tháo ra, khi đă ngồi vào bàn ăn.  Giờ đây, khi nh́n nhau, có khi chúng ta không c̣n nhận ra nhau, ngoài trừ là người quen.  Nếu như người mà chúng ta chỉ gặp vài ba lần, th́ có khi không nhận ra nhau luôn.  Đó chỉ là cái khẩu trang thôi…mà khẩu trang th́ chỉ che có cái miệng và cái mũi ḿnh thôi, thế mà nhiều khi chúng ta đă không c̣n nhận ra nhau.

Thế nhưng trong cuộc sống hằng ngày, khi mà chúng ta đang sống với một thế giới và một xă hội luôn coi trọng h́nh thức bên ngoài, con người ta luôn coi trọng mặt mũi, và đề cao bản thân, th́ con người ta lại mang trên khuôn mặt ḿnh không chỉ là cái khẩu trang, mà là những chiếc mặt nạ.  Bên cạnh đó, mỗi ngày chúng ta phải đối mặt với nhiều điều phức tạp đang diễn ra quanh ḿnh, trong những lúc như thế, vô t́nh hay cố ư, chúng ta đă mang lên khuôn mặt ḿnh những chiếc mặt nạ khác nhau.  V́ thế, có người ví von - cuộc đời được diễn ra như một vỡ kịch, trong đó mỗi người chúng ta đang đeo những chiếc mặt nạ và đóng những vai diễn khác nhau.  Đôi khi chính bản thân chúng ta cũng không nhận ra chính ḿnh đang mang những khuôn mặt khác nhau trong những môi trường sống khác nhau đó.  Có thể nói, ít người trong chúng ta mà đang sống với con người thật, với những giá trị thật của ḿnh.

Và nếu đúng như thế, th́ chúng ta không cần phải tới Hollywood để xem mặt thật của các diễn viên, bởi v́ hằng đêm tự xét ḿnh, tự nh́n vào tận trong đáy ḷng và lương tâm của ḿnh, chúng ta cũng phải tự thán phục v́ khả năng đóng kịch của ḿnh.  Cho nên có ai đó nói không sai rằng: “Con người là một diễn viên tài ba nhất, v́ họ có thể đóng kịch để lừa dối nhau suốt cả đời mà vẫn không bại lộ.”  Một ngày sống là một tập phim, mà các vai tṛ: đạo diễn, biên kịch, diễn viên, ta đều đảm nhận hết.   Kinh nghiệm cuộc sống cho chúng ta thấy, có người bên ngoài xem ra ôn ḥa, hiền hậu, nhưng trong ḷng lại kiêu căng ngạo mạn, có người bên ngoài tỏ ra ḿnh là người rộng lượng, vị tha; thế nhưng trong ḷng lại đầy những hẹp ḥi, cố chấp; có những người xem ra nhân ái, yêu thương, nhưng trong ḷng lại đầy những ích kỷ, nhỏ nhen; có những người bộ dạng như quân tử, nhưng thực ra lại là tiểu nhân.  Điều này cho thấy con người thật phức tạp, khó mà biết được thực hư trong một người.

Nhiều người trong chúng ta, mỗi ngày vẫn sống không thật với bản tính của ḿnh, chúng ta đang bị mê hoặc với cuộc sống trước mặt: muốn được trổi nổi, muốn được danh dự, muốn được nể trọng.  Và nhiều lúc như thế, họ đă không nhớ những vai tṛ đă đóng trong quá khứ, và cũng không đoán được những vai tṛ nào sẽ đóng trong tương lai.  Dẫu biết thời gian cứ trôi đi, những xúc cảm đẹp nhất nơi bản tính của mỗi con người đều có thể bị những chiếc mặt nạ đó làm cho chai sạn.  Chỉ khi vở kịch được kết thúc th́ lúc đó chúng ta mới nhận ra được một điều rằng, mặt nạ vẫn chỉ là mặt nạ, nó không bao giờ thay đổi được cuộc đời của mỗi con người, không thay đổi được gương mặt thật bên trong của mỗi người chúng ta.

Có người đặt câu hỏi: Tại sao con người ta lại luôn phải đeo những khuôn mặt nạ? Câu trả lời rất đơn giản: đó là khi con người ta đeo những chiếc mặt nạ vào, th́ người ta có thể làm bất cứ việc ǵ mà họ muốn, họ có thể làm những hành động, cử chỉ mà b́nh thường họ chẳng bao giờ dám làm bởi v́ không ai nhận ra thân phận thật của họ.  Mỗi một chiếc mặt nạ đều che dấu đi thân phận của họ, họ tự tạo nên cho ḿnh một vỏ bọc mỏng manh trước những cái nh́n của người khác.  Rồi đằng sau những chiếc mặt nạ ấy, là những sự toan tính, lừa lọc, dối trá, tham lam, và ích kỷ. 

Đáng lư ra con người không nên có những chiếc mặt nạ đó; nhưng thử hỏi có mấy ai dám thường xuyên tự soi gương, tự xét ḿnh để nhận thức rằng: “Ḿnh đang sống thật được bao nhiêu?”  Chúng ta đều biết rằng, khi đóng xong một vở kịch hằng ngày của ḿnh, khi tấm màn của sản diễn cuộc đời khép lại, khi những chiếc mặt nạ được tháo ra khỏi khuôn mặt của ḿnh, th́ chúng ta phải quay về với thân phận thật của chính ḿnh, và những lúc đó chúng ta lại bị dằn vặt, đau đớn, và cô đơn chán chường.  Mặt nạ cũng chỉ là mặt nạ, lúc đó ta sẽ nhận ra rằng giữa cuộc đời này: được, mất, thành, bại, bỗng chốc hóa hư vô…V́ vậy mà có câu nói là: “Chúng ta là những người lớn đáng thương, chúng ta là những kẻ bất lương với chính ḿnh” khi sống với những chiếc mặt nạ như thế.

Giữa cuộc đời mà con người luôn sống không thật với chính ḿnh, khi con người luôn phải đeo những chiếc mặt nạ để che dấu cái nội tâm thiếu trong sáng và đầy tội lỗi của ḿnh, th́ trong tuần thứ 2 của Mùa Chay, Giáo Hội cho chúng ta nghe lại bài Phúc Âm nói về việc biến h́nh của Chúa Giêsu.  Chúa Giêsu biến h́nh hôm nay để tỏ cho các môn đệ và cả chúng ta về con người thật, về bản tính thật của Ngài.  Khi nhập thế làm người, Chúa Giêsu đă trở nên như một con người ngoại trừ tội lỗi…và Ngài sống thật với bản tính con người của Ngài.  Nhưng Ngài cũng là Thiên Chúa và Ngài đă luôn tỏ ḿnh ra: vừa là con người nhưng lại có bản tính Thiên Chúa.  Ngài đă làm nhiều phép lạ như hóa bánh ra nhiều, chữa lành bệnh tật, xua trừ ma quỷ, làm cho sóng gió yên lặng, cho kẻ chết sống lại - tất cả dó là do quyền năng Thiên Chúa nơi con người của Ngài.

Và hôm nay trên núi Tabor, Chúa c̣n tỏ rơ nét hơn về dung nhan của Ngài là Thiên Chúa.  Một Thiên Chúa thánh thiện và quyền năng ẩn khuất nơi con người Chúa Giêsu.  Việc biến h́nh của Chúa Giêsu xác tín bản tính Thiên Chúa nơi Chúa Giêsu - bản tính vinh quang của một Thiên Chúa. 

Cuộc sống người Kittô hữu chúng ta cũng sẽ đẹp biết bao khi chúng ta sống thật với căn tính của ḿnh.  Chúng ta là con cái Thiên Chúa và mang trong ḿnh h́nh ảnh của một Thiên Chúa đầy ḷng yêu thương và nhân ái.  V́ thế căn tính của người Kitô hữu là phải sống yêu thương, sống hiền lành, sống khiêm nhường, sống tha thứ trong t́nh thân ái với anh chị em.

Việc Chúa Giêsu biến h́nh hôm nay, nhắc nhở mỗi người chúng ta phải nhận ra cái thân phận và phẩm giá cao quư nơi mỗi con người chúng ta.  V́ thế mỗi người chúng ta phải biết sống thật với h́nh ảnh của Thiên Chúa nơi con người của ḿnh.  Mùa chay lời mời gọi chúng ta phải tỏa sáng h́nh ảnh của Thiên Chúa trong đời sống hằng ngày của ḿnh - đó là mỗi người chúng ta phải biết bỏ đi những chiếc mặt nạ và những vai diễn trong cuộc sống hằng ngày.  Là người Kitô hữu chúng ta không cần phải đánh bóng tên tuổi, không cần phải phô trương thanh thế, phô trương tài năng, tiền bạc vật chất, hay sự cao cả và vĩ đại của ḿnh; mà thay vào đó, chúng ta cần phải sống giản dị, khiêm nhường, tử tế, nhân ái, khoan dung, và độ lượng.

Chúng ta đều biết rằng: vật chất, tiền tài, danh vọng, địa vị và quyền lực mà ta đă măi cố công t́m kiếm và tích luỹ, sẽ có một ngày chúng sẽ bỏ chúng ta mà ra đi.  Đến lúc ta xuôi tay nhắm mắt, th́ dù muốn dù không, ta cũng phải đành bỏ lại tất cả và ra đi với đôi bàn tay trắng.  Suy cho cùng, th́ chính bản thân ḿnh là thủ phạm đă đánh mất cái “thật” trong con người của ḿnh suốt quăng đời ḿnh đă trải qua.

Chúng ta hăy cầu xin Chúa giúp mỗi người chúng ta, luôn biết sống thật với chính con người và cái tâm của ḿnh; đồng thời cũng phải sống thật cho những người chung quanh.  Và khi chúng ta đă dám sống thật rồi, th́ ta sẽ t́m thấy nguồn hạnh phúc và sự b́nh an vô tận, mà tiền tài danh vọng, quyền lực không thể đổi chác được.  Xin cho đời Kitô hữu chúng ta, luôn tỏa sáng phẩm giá cao đẹp của chính ḿnh - là h́nh ảnh và là con cái của Thiên Chúa là Cha chúng ta. 

Lm. GB Nguyễn Đ́nh Hoàng

* * * * *   * * * *