Bài Giảng Chúa Nhật Lễ Lá

Lm. GB Nguyễn Đ́nh Hoàng 

Có câu nói rằng: “Lúc gian nan mới hiểu được ḷng người!”.  Mà đúng vậy, chỉ khi nào ta gặp khó khăn, bế tắc, ta mới biết được thế nào là t́nh bạn, t́nh yêu, t́nh thân; khi ta gặp những túng quẫn, lúc đó ta mới hiểu được cuộc sống này c̣n có rất nhiều điều ngang trái, oái ăm, thế thái nhân t́nh.

Khi ta thiếu tiền, nghèo khổ, người thực sự giúp đỡ ta, hỏi có được mấy ai?  Người ta quen rất nhiều, người ta biết cũng không ít, nhưng người có thể thực sự giúp đỡ ta khi ta khốn khó, thử hỏi được bao nhiêu?

Không cần biết rằng ta đă từng chơi với bao nhiêu người, ta đă từng có bao nhiêu bạn, chỉ xem khi ta gặp khó khăn, th́ có bao nhiêu người vẫn chơi với ta và vẫn làm bạn với ta.

Cuộc sống là vậy, dù hằng ngày, hằng tuần, ăn uống tiệc tùng cùng nhau, nhưng khi ta gặp chuyện khó khăn, không nhất định là sẽ có người đưa tay ra giúp đỡ.

Bạn bè chỉ cần chất lượng, chứ không cần số lượng.  Giống như vác một bao khoai cũng không bằng mang theo một viên ngọc quư.

Nhiều người vẫn tự hào là ḿnh có đông bạn bè, có quen biết được nhiều người, nhưng người thật sự hết ḷng v́ ḿnh th́ liệu có được mấy ai?  Con người ta chỉ một lần sa cơ, mới biết ai thật ḷng, ai quan tâm đến ḿnh nhất.  Điều mà thời gian lưu lại không phải là tài phú, không phải là vẻ đẹp, mà là sự chân thật, chân t́nh, và t́nh thương mà ta dành cho nhau.

Nếu tôi có một quả táo, chia cho bạn một nửa, đó là t́nh bạn.

Tôi có một trái táo, tôi cắn một miếng, phần c̣n lại đưa cho bạn, đó là t́nh thân.

Tôi có một trái táo, tôi không cắn miếng nào, đưa hết cho bạn, đó là t́nh yêu.

 Tôi có một trái táo rồi giấu đi, và nói rằng tôi cũng đói như bạn, đó chính là thực tế ở ngoài đời và xă hội.

Bạn bè chơi với nhau mà tan ră là bởi thiếu chia sẻ với nhau, tệ hơn là bạn bè chơi chung, nhưng lại chơi xấu, nói xấu, dèm pha, ghen tị nhau.  Con người chỉ nghĩ đến lợi cho bản thân.  Khi chơi với ai có lợi th́ thân.  Ngược lại khi mối lợi không c̣n th́ t́nh thân cũng tan biến.  Có khi c̣n v́ bản thân mà đạp đổ danh dự, danh tiếng, ḷng tự trọng của nhau.

Chúa Giêsu dường như cũng nếm trải nỗi đau của ḍng đời thị phi như thế.  Hôm nay, cùng với toàn thể Giáo Hội, chúng ta cử hành Lễ Lá, khởi đầu tuần thánh.  Trong tuần thánh này, chúng ta bước vào tuần kỷ niệm cuộc thương khó của Chúa Giêsu.  Trong cuộc thương khó của Chúa, chúng ta được thấy từng bộ mặt thật của một thế thái nhân t́nh, sự thị phi của con người ẩn hiện trong tất cả những người có mặt trong bài thương khó mà chúng ta vừa nghe.

Trong suốt 3 năm rao giảng của Chúa Giêsu, Ngài đă làm ơn cho biết bao nhiêu người: Ngài đă giảng dạy giáo lư cho họ, Ngài đă làm phép lạ hóa bánh để cho họ ăn; Ngài làm phép lạ chữa lành bệnh cho nhiều người, trừ quỷ, và cứu sống kẻ chết….Lúc đó có biết bao nhiêu người đi theo Ngài, tung hô Ngài, và khi Ngài tiến vào thành thánh, họ lại tưởng Ngài vào để đánh đuổi quân Rôma, giải thoát cho họ, th́ họ đă hoan hô Ngài, họ c̣n trải áo, chặt lá lót đường cho Ngài đi. 

Thế nhưng cũng chính những con người đó, khi không c̣n nhận thấy Ngài c̣n có lợi cho họ, không c̣n làm ơn làm phúc cho họ nữa; giờ đây Ngài chỉ là một tử tội, th́ họ lại quay lưng lại với Ngài, họ đả đảo Ngài, họ toa rập với nhau để kết án và đ̣i đóng đinh Ngài vào thập giá.  Đau đớn hơn, Ngài bị các môn đệ, những người đă một thời là bạn thân chí thiết, họ chia sẻ cuộc sống với Ngài: họ đă cùng ăn, cùng uống, cùng đi với Ngài trong những lúc vinh quang nhất: thế nhưng giờ đây, v́ một ít tiền: Giuđa đă bán Thầy; v́ bảo vệ tính mạng cho ḿnh khỏi bị liên lụy: Phêrô đă chối Thầy ḿnh; v́ bản thân ḿnh: các môn đệ đă bỏ Thầy chạy hết.

Cho nên trong cuộc thương khó, Chúa Giêsu đă cảm nhận và hiểu rơ nhất ḷng con người.  Ngài cảm nhận sự cô đơn, ngài cảm nhận câu nói “Trong lúc hoạn nạn ai mới thực sự là người bạn, là người thân, là gia đ́nh”.  Ngài bị dân chúng, những người đă chịu ơn Ngài quay lưng, Ngài bị các môn đệ, những người bạn chơi xấu và bỏ rơi. 

Mà chúng ta đừng có nghĩ là chỉ có người Do Thái và các môn đệ của Chúa mới sống kiểu “phản thầy, bỏ bạn”, “lấy oán trả ơn”, mà tất cả chúng ta: tôi cũng như quư ông bà và anh chị em đều sống và đối xử với Chúa như thế.

Chúng ta tới với Chúa và vẫn giữ đạo khi gia đ́nh ta được êm ấm thuận ḥa, được b́nh an, khỏe mạnh, công ăn việc làm tốt đẹp, suông sẻ, con cái ngoan ngoăn.  C̣n khi cuộc sống ta bế trắc, khó khăn, khi bệnh tật ập đến, chúng ta cầu nguyện mà Chúa chưa ban cho ta, th́  chúng ta sẽ sẵn sàng quay lưng lại với Chúa, bỏ nhà thờ, bỏ Lễ, và thậm chí bỏ cả Chúa nữa.  Chúng ta mang danh là người Kitô hữu, mà Chúa th́ không tin, mà lại đi tin ông nọ tin bà kia th́ nhiều hơn: tin bói toán, tin vận mệnh, tin đủ thứ linh tinh.

Chúng ta cũng có thể v́ một mối lợi, v́ một chút danh, v́ tiền bạc mà chúng ta có thể quay lưng lại với giáo lư của Chúa - ta sống gian dối, quanh co, lừa lọc cũng chỉ v́ một một lợi ích vật chất nào đó.  Hay là v́ tự ái, là v́ bảo vệ bản thân mà ta sẵn sàng nói hành, nói xấu, dèm pha, bịa chuyện cho nhau.

Ở trong gia đ́nh v́ ích kỷ và chỉ biết có bản thân, nên ta đă sống một cách lười biếng, vô trách nhiệm, ta đùn việc và để cho vợ ta, chồng ta, cha mẹ, con cái của ta làm hết mọi.  Ta sống thô lỗ, cộc cằn, ăn thua từng chút với từng người trong gia đ́nh.  Ta không biết nhường nhịn, hy sinh, và tha thứ cho nhau, chúng ta không chịu san sẻ trách nhiệm, quan tâm cho nhau. 

Chúa đâu có dạy ta sống như thế - dù là mang danh người công giáo, ta sống với Chúa và với nhau không khác ǵ những người không biết Chúa.  Có khi người ngoài Công Giáo họ c̣n sống tốt lành hơn cả chúng ta.

Hôm nay, Chúa bắt đầu bước vào cuộc thương khó - mà tất cả những ǵ Chúa làm và Chúa chịu: bị bắt, bị xét xử bất công, bị đánh đ̣n, bị thương tích, bị treo trên thập giá, bị chết một cách đau thương - tất cả là v́ lỗi lầm, v́ những thiếu sót, v́ những tính hư nết xấu, v́ những lối sống tội lỗi của từng người chúng ta.

Mong sao trong những ngày tuần thánh này, xin cho mỗi người chúng ta biết đi vào tuần thương khó trong sự hy sinh hăm ḿnh, trong sự ăn ăn sám hối, để chia sẻ và đồng cảm với Chúa Giê-su.  Xin cho từng chúng ta đừng bao giờ quay lưng lại với Chúa, đừng sống hời hợt và vô trách nhiệm đối với cuộc thương khó của Chúa.   Xin cho chúng ta luôn biết sống có t́nh, có nghĩa, và sống biết ơn với Chúa.  Để dù trong hành tŕnh đời người, khi chúng ta có gặp gian nan khốn khó, khi chúng ta có lợi nhuận vật chất, tiền bạc mời mọc, và công danh cám dỗ, th́ xin chúng ta luôn biết trung tín và trung thành với ơn gọi làm con Chúa.   Và xin cho chúng ta cũng luôn biết sống hết t́nh, hết ḷng, và sống chân t́nh với những người chung quanh, nhất là đối với gia đ́nh của ḿnh.

 Lm. GB Nguyễn Đ́nh Hoàng

* * * * *   * * * *