Bài Giảng Thứ Sáu Tuần Thánh

Lm. GB Nguyễn Đ́nh Hoàng

Trong bài hát “Không”, nhạc sĩ Nguyễn Ánh Chín viết như sau:

T́nh đời thay trắng đổi đen,

T́nh đời c̣n lắm bon chen,

T́nh đời c̣n lắm đam mê

Nên t́nh c̣n lắm ê chề.

 

T́nh ḿnh có nghĩa ǵ đâu,

T́nh ḿnh đă lắm thương đau,

T́nh ḿnh gian dối trao nhau,

Thôi đành hẹn lại kiếp sau.

 

Không, không, tôi không c̣n, tôi không c̣n yêu em nữa.

Không, không, tôi không c̣n, tôi không c̣n yêu em nữa em ơi.

Thật vậy, t́nh đời hay t́nh của 2 người yêu nhau: có vui hay buồn, có hạnh phúc hay khổ đau, có nước mắt hay tiếng cười, th́ tùy thuộc người ta sống với nhau như thế nào, người ta đă đối xử với nhau như thế nào.  Nếu con người ta sống mà thay trắng đổi đen, thay ḷng đổi dạ, sống gian dối lọc lừa với nhau, sống ích kỷ và vô trách nhiệm với nhau, sống mà gây đau khổ cho nhau, th́ chắc chắn là t́nh đời hay t́nh ḿnh ǵ cũng có ngày kết thúc.  Làm sao mà yêu em, hay yêu anh được nữa khi mà cứ sống gian dối với nhau, sống hơn thua với nhau, sống cộc cằn thô lỗ với nhau.

Con người ta gắn bó với nhau thường là v́ t́nh, v́ tiền, và v́ quyền lợi.  Và một khi quyền lợi của ḿnh bị lung lay, không c̣n bảo đảm họ liền thay ḷng đổi dạ, thay trắng đổi đen, để t́m kiếm cho ḿnh một sự an toàn và bảo đảm khác, cũng như phải làm sao để có nhiều quyền lợi cho bản thân nhất.  V́ thế, t́nh cảm giữa con người với nhau rất mong manh.  Mọi quan hệ đều phải được liên kết với nhau bằng những quyền lợi và những toan tính có lợi nhất cho ḿnh.  V́ t́nh đời thường thay trắng đổi đen, gian dối với nhau, và người ta chỉ biết đến cái nhu cầu và quyền lợi của họ nên hậu quả dẫn đến là: chẳng ai tin ai, chẳng ai nhường nhịn ai, chẳng ai quan tâm tới ai - bởi v́ ai cũng chỉ biết lo và nghĩ cho chính ḿnh, và làm sao để khỏi bị thiệt hại cho bản thân.

“T́nh đời bạc trắng như vôi”, vốn là lẽ thường t́nh trong cuộc sống…và “t́nh đời thay trắng đổi đen”, vốn lại là bản chất của nhân thế, của con người chúng ta.  T́nh đời bạc như vôi và t́nh người thay trắng đổi đen, dường như xảy ra từng giây, từng phút, từng ngày trong cuộc đời.   Chính v́ sự bạc bẽo của con người mà nó đă trở nên mầm mống của nhiều sự ác, của nhiều sự dữ trong cuộc sống hằng ngày.  Sự bất hiếu đối với cha mẹ, bất kính với thầy cô, bất nghĩa với bạn bè, dẫn đến biết bao nhiêu điều xấu xa khác trong xă hội.  Có biết bao nhiêu t́nh cảnh con cái bỏ bê cha mẹ, bởi v́ cha mẹ giờ đây già, lẩm cẩm, mất trí nhớ.  Có biết bao nhiêu câu chuyện bạn bè chơi xấu nhau, hạ bệ nhau, ghen tị nhau, từ đó dẫn đến - dứt t́nh bạn bè.

Và t́nh đời bạc bẽo đó không chỉ mới có xảy ra nơi con người thời nay.  Hơn hai ngàn năn qua, một “bi kịch” đau thương đă xảy đến cho một con người tên Giêsu, Nazareth, bên Do Thái.  Hôm nay trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, người Kitô hữu trên toàn thế giới, tưởng nhớ lại biến cố đau thương đó.  Tưởng nhớ không phải để người tin Chúa khơi lên lại sự hận thù, khơi lên lại sự tàn ác và dă man của những người tạo nên bi kịch đó.  Nhưng hôm nay, khi tưởng niệm cuộc thương khó của Chúa Giêsu, th́ phụng vụ mời gọi chúng ta cùng suy tư về thập giá, suy niệm về cuộc khổ nạn của Chúa, suy niệm về cái chết đau thương của Chúa để nhận ra t́nh yêu, sự bao dung, ḷng thương xót và nhân hậu của Thiên Chúa, qua cuộc thương khó của con Ngài là Chúa Giêsu.  

Cuộc thương khó và cái chết đau thương của Chúa Giêsu phơi bày trước mặt từng người chúng ta cái t́nh người bạc bẽo của con người.  Thế nhưng cái điều quan trọng nhất và cao điểm nhất trong bài thương không phải là sự tàn ác và sự dă man của con người, cái cao điểm của bài thương khó trong ngày thứ sáu tuần thánh lại muốn nói lên cái t́nh yêu thanh khiết của Thiên Chúa nơi Chúa Giêsu. 

Nơi thập giá của Chúa Kitô, đối với người đời th́ đó là một sự xỉ nhục và đau thương, nhưng c̣n đối với Thiên Chúa, th́ đó lại là biểu tưởng và là sự tỏ bày của ơn cứu độ và t́nh yêu của Thiên Chúa.  Thiên Chúa yêu thương con người đến mức độ: dù cho con người cho chống đối Ngài, có trở mặt với Ngài, có phản bội Ngài, có làm tổn thương Ngài, th́ Thiên Chúa vẫn luôn yêu thương, tha thứ, và luôn tỏ ḷng thương xót đối với con người.

Nơi đồi Canvê, những cơn cuồng nộ của sự dữ, của nhục h́nh, và tiếng thét hận thù, chế nhạo của những người Biệt Phái, luật sĩ, của những người lính, của dân chúng như bị cuốn vào thập giá.  Trên Thập Giá, Chúa Giêsu đă thâu tóm mọi sự xấu xa, mọi sự độc ác, mọi sự bạc bẽo của nhân loại và hóa giải tất cả để biến thành những giá trị mới.  Ngài cho con người thấy nơi thập giá của ḿnh một sự tha thứ, sự khoan dung, cũng như ḷng thương xót của Ngài.  Chúa Giêsu đă cho nhân loại thấy sự hiền lành, dịu hiền, và khiêm hạ của Ngài.  

Trên thập giá, Chúa Giêsu không quỵ lụy, không riên xiết, không than van trách mắng, nhưng Ngài luôn kiên cường và nhẫn nại để mời gọi và mở ra cho nhân loại một cái nh́n về t́nh yêu, về sự độ lương.  Chúa Giêsu không oán trách hay hận thù ai cả - ngay cả đối với những kẻ đang đánh đập, đang làm khổ, và đang hành h́nh ḿnh.  Ngược lại Chúa Giêsu con cầu nguyện cho họ và cho họ cái lư do v́ sao họ lại làm như thế “Lạy Cha xin tha cho họ, v́ họ không biết việc họ làm”.   Chúa Giêsu vượt lên trên những cực h́nh, những khổ đau bằng một t́nh thương tha thứ.   Chính sức mạnh t́nh yêu đó đă làm mọi chia rẽ được hàn gắn, mọi hận thù được xóa bỏ, mọi bạc bẽo được nên chân t́nh, và mọi tội lỗi được hoà giải và thứ tha.

Và nếu Thập Giá là biểu tượng của t́nh yêu, của sự trao ban thân ḿnh, th́ mỗi người chúng ta hôm nay, khi tham việc suy tôn thánh giá, cũng được mời gọi để không những để cảm tạ, tuyên xưng niềm tin vào Thập Giá, mà ta c̣n được mời gọi để sống như là một khí cụ của t́nh yêu thương và tha thứ cho Chúa và cho anh chị em.  

Hôm nay chúng ta hăy học nơi Thập Giá sự tha thứ, sự bao dung, ḷng thương xót cùng với sự hy sinh khiêm hạ.  Hôm nay chúng ta hăy thinh lặng trước Thập Giá để lắng nghe tiếng nói của Đấng chịu đóng đinh trên Thập Giá; và nhờ sự lắng nghe đó, mà ta cũng có cái can đảm dám đối diện và đón nhận những thập giá của đời ta; những thập giá ấy có thể là những khó khăn, những đau khổ, những thử thách trong đời ta.  

Những thập giá ấy có thể là những bổn phận, những trách nhiệm mà chúng ta đăy lănh nhận như: là cha, là mẹ, là vợ, là chồng, là con cái trong gia đ́nh, làm con cái trong giáo xứ.  Những thập giá đó có thể là những sự bạc bẽo, sự thay ḷng đổi dạ của người đời và của những người chung quanh.  Chúng ta hăy dành cho nhau t́nh yêu thương, sự tha thứ, sự độ lượng, và nhân ái như Chúa đă làm cho ta.  

Xin t́nh yêu thập giá của Chúa Giêsu giúp mỗi người chúng ta sống tốt hơn và thánh thiện hơn, để chúng ta xoa dịu phần nào nỗi đau khổ của Chúa trên thập giá.  Xin cho mỗi người chúng ta cũng biết trở thành những khí cụ t́nh yêu và ḷng thương xót của Chúa, để dù trên đường đời, khi chúng ta gặp t́nh đời và t́nh người bạc bẽo, quanh co, gian dối và lọc lừa, sự bon chen, tranh giành của người đời, th́ ta vẫn luôn nhẫn nại, bao dung, khiêm tốn, và chân thành với tất cả mọi người.  Nhờ đó ta mới xây dựng được gia đ́nh, xây dựng xă hội, và xây dựng nước Chúa ngày một tốt đẹp hơn.  

Lm. GB Nguyễn Đ́nh Hoàng

* * * * *   * * * *