Sa Mạc

Thomas Morton là một tiểu thuyết gia nổi tiếng. Mặc dù theo Anh giáo, nhưng khi c̣n trẻ, chàng đă sống như một kẻ vô thần. Sau khi trở lại, chàng đă vào ḍng khổ tu. Chàng đă ghi lại biến cố làm đảo lộn cuộc đời chàng như sau:

Hôm đó t́nh cờ tôi bước chân vào một nhà thờ Công giáo. Điều đầu tiên lôi kéo sự chú ư của tôi đó là một cô gái duyên dáng đang quỳ cầu nguyện một cách sốt sắng, không để ư tới những ǵ xảy ra chung quanh. Tôi tự hỏi: Tại sao một thiếu nữ trẻ đẹp lại có thể quỳ cầu nguyện trong một ngôi thánh đường lặng lẽ, một cách hết sức tự nhiên và say đắm như thể bị hút hồn?

Dĩ nhiên cô gái vào nhà thờ không phải là để cho người ta nh́n ngắm, mà là để cầu nguyện và chỉ để cầu nguyện mà thôi. Cuộc gặp gỡ thân t́nh của cô gái với Thiên Chúa trong khung cảnh vắng lặng ấy đă là một trong những yếu tố dẫn đưa tôi đến chỗ gặp Chúa và theo đạo sau này.

Ngôi thánh đường, trong bầu khí trang nghiêm và thinh lặng ấy, phải chăng là h́nh ảnh của một sa mạc, nơi con người có thể gặp gỡ và sống thân mật với Thiên Chúa giữa ḍng chảy của một cuộc đời nhiều bon chen và dao động này.

Thực vậy, theo Kinh Thánh sa mạc vừa là nơi con người chịu thử thách, vừa là nơi con người gặp gỡ Thiên Chúa. Như chúng ta thường thấy: sa mạc th́ khô cằn sỏi đá. Ban ngày th́ nắng cháy, c̣n ban đêm th́ lạnh buốt.

Đó chính là h́nh ảnh cuộc sống của con người không có bóng dáng và sự hiện diện của Thiên Chúa. Giữa cảnh hoang vu của cát đá, con người đói khát và lạc hướng. Thảm trạng ấy sẽ giúp con người ư thức được cái bé bỏng của thân phận, cái vô nghĩa của đời ḿnh, bởi v́ con người là ǵ nếu không phải chỉ là cát bụi.

Nhận thức này sẽ giúp chúng ta từ bỏ mọi ư nghĩ kiêu căng và ngạo mạn, đồng thời mở rộng tâm hồn ḿnh cho ơn sủng của Chúa hoạt động.

Đường vào sa mạc như thế là con đường dẫn đưa con người đến điểm hẹn, gặp gỡ với Thiên Chúa và đón nhận những ơn phúc của Ngài.

Trong cuộc sống thiêng liêng, càng biết vào sa mạc, nghĩa là càng sống thinh lặng và cầu nguyện, th́ càng cảm nghiệm được sự gặp gỡ với Thiên Chúa một cách mật thiết và gắn bó hơn.

Dân Do Thái đă phải lang thang trong sa mạc suốt bốn mươi năm trời. Trong thời gian này, họ đă phải gặp nhiều thử thách, nhưng cũng đă được chứng kiến biết bao việc kỳ diệu Thiên Chúa đă làm v́ yêu thương họ.

Chúa Giêsu trước khi bắt đầu cuộc sống công khai, cũng đă vào sa mạc suốt bốn mươi đêm ngày. Và Phúc âm đă ghi nhận trong thời gian này, Ngài đă ăn chay, cầu nguyện và chịu cám dỗ.

C̣n chúng ta th́ sao? Giữa những bon chen của cuộc sống, chúng ta có biết vào sa mạc, có biết dành lấy những giây phút thinh lặng để thực sự cầu nguyện, gặp gỡ và kết hiệp mật thiết với Chúa hay không?

(Sưu tầm)

* * * * *   * * * * *