Không Chịu Bó Tay

(Suy Niệm Chúa Nhật Lễ Lá)

 

1.  Sáng nắng chiều mưa là chuyện b́nh thường của kiếp người. Vừa mới hồ hởi: "Hoan hô Con Vua Đavít, chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến", th́ mấy ngày sau lại giơ cao nắm đấm hùng hổ thét gào: "Đóng đinh nó vào thập giá" là chuyện như không tưởng mà lại rất thật, đă xảy ra với đám đông dân chúng Do Thái ngày nào. Hăy cẩn trọng để giữ ḷng ḿnh khỏi sự đổi thay bất chợt kiểu nắng mưa. Không ai biết được tương lai và mọi sự đều là có thể. Chớ có thất vọng v́ quá khứ đầy lỗi lầm và cũng đừng tự hào v́ những công lao lẫy lừng của một thời hay sự đạo hạnh đang có.

2.  Chiến thuật "c̣ mồi": con dao hai lưỡi. Trước đây, khi Chúa Giêsu làm phép lạ hóa bánh ra nhiều, nuôi năm ngàn người đàn ông, không kể đàn bà và con trẻ, th́ dân chúng đă muốn tôn Người lên làm vua. Chẳng biết khi ấy các môn đệ của Người có làm "người c̣ mồi" không, nhưng trong chuyến khải hoàn vào Giêrusalem th́ chính các môn đệ là những người đóng vai tṛ tác nhân chính khiến cho một vài Biệt phái tức tối thưa với Chúa Giêsu rằng: "Thưa Thầy, Thầy trách môn đệ Thầy đi chứ!" (Lc 19,39).

Nếu cậy dựa vào "những người sống theo chiều gió" th́ quả là nguy hiểm. Bởi chưng, gió đổi chiều nào th́ họ sẽ ngă theo chiều ấy. Theo sự xúi giục của các Thượng tế và kỳ mục, đám đông dân chúng đă đổi ngược thái độ với Chúa Giêsu và đồng thanh la to: "Đóng đinh nó vào thập giá" (Mt 27,20-23). Một niềm tin, một đời sống đạo dựa trên phong trào hay lễ hội chắc chắn không bền.

 

3.  Đă yêu th́ không bao giờ chịu thúc thủ, chịu "bó tay". T́nh yêu đích thực đ̣i hỏi phải đến cùng. Chúa Kitô đă bày tỏ t́nh yêu đến cùng của Người bằng cái chết thập giá. Đôi tay Chúa Kitô giang ra, trái tim của Người mở ra đón nhận tất cả những ǵ là của nhân loại chúng ta. Người đón nhận sự hồ hởi, tán dương, mộ mến của dân chúng trước các lời dạy dỗ của Đấng có uy quyền, trước bao kỳ công Người thực hiện. Người đón nhận cả sự hận thù ghen ghét của nhiều người biệt phái, luật sĩ, của nhiều thượng tế và kỳ mục Do Thái giáo bấy giờ. Người c̣n nhận cả sự thay đổi thất thường kiểu nắng mưa của đám đông dân chúng, đón nhận cả sự phản bội bất trung của một Giuđa, của Phêrô và nhóm môn đệ thân tín. Chúa đón nhận tất cả để rồi lại trao ban điều tốt đẹp cho nhân trần.

Đôi tay Người giang ra, trái tim Người mở ra để trao ban tất cả những ǵ Người có và những ǵ Người là. Đó là lời chân lư từ miệng Người. Đó là các hành vi, cử chỉ yêu thương của Người xoa dịu nỗi đau thể lư và tâm linh cho nhiều người. Và cuối cùng đó chính là sự sống của Người. Khi trao ban chính sự sống thần linh của ḿnh, th́ Chúa Kitô đă đón nhận toàn thể nhân loại làm em của Người. Nhân loại được thứ tha. Con người được cứu sống.

Đă yêu th́ không bao giờ chịu bó tay. Đă yêu th́ quyết đi cho đến cùng và điểm đến cùng ấy chính là cái chết. T́nh yêu mạnh hơn sự chết là thế đấy. Thập giá Chúa mời gọi ta hoán cải. T́nh yêu Người dắt d́u ta vươn lên. Đă yêu là đi, đi măi. Đă yêu là đi cho đến cùng.

 

Lm. Giuse Nguyễn Văn Nghĩa

* * * * *   * * * * *