Lề Luật

Suy Niệm Chúa Nhật 13 - Thường Niên - Năm B

 

Bài Tin Mừng hôm nay thuật lại hai việc làm của Đức Giêsu. Những việc này không chỉ nhằm chứng tỏ quyền năng của Chúa trên bệnh hoạn và sự chết, mà c̣n cho chúng ta thấy thái độ và lập trường của Chúa đối với những luật khắt khe và khô cứng của đạo Do thái thời đó.

 

Trước hết là việc Chúa chữa cho một người đàn bà mắc bệnh loạn huyết.

 

Theo luật Do thái, người nào mắc chứng bệnh này th́ đương nhiên bị liệt vào hàng dơ dáy, ô uế, cho nên không được vào đền thờ, không được tham dự các lễ nghi phượng tự, và cũng không được đụng tới ai v́ hễ ai mà bị người ô uế đụng phải th́ cũng trở thành người ô uế luôn. Khỏi cần nói nhiều, chúng ta cũng hiểu bà này đau khổ như thế nào. Trong cơn đau khổ, bà đă nảy ra một ư tưởng táo bạo là t́m cách đụng vào gấu áo Đức Giêsu. Dù ư định này táo bạo ở chỗ là việc đó trái lề luật, và cũng chẳng ai chịu cho bà ta đụng vào ḿnh đâu v́ sợ bị lây nhiễm sự ô uế. V́ thế mà bà này phải làm một cách lén lút. Dù vậy Đức Giêsu vẫn biết. Khi Đức Giêsu hỏi “Ai đă đụng đến Ta?” th́ bà ta sợ hăi v́ thấy việc làm của ḿnh đă bị bại lộ. Nhưng bà ta ngạc nhiên hết sức v́ Đức Giêsu chẳng hề quở trách bà một lời nào, trái lại c̣n làm cho bà khỏi bệnh, và c̣n an ủi bà “Con hăy đi b́nh an”.

 

Sang câu chuyện của ông Giairô.

 

Ông là trưởng hội đường, nghĩa là một viên chức tôn giáo, một người có trách nhiệm bảo vệ luật đạo. Trước đó ông đă đến xin Đức Giêsu đến nhà ông chữa trị cho con gái ông sắp chết. Đang khi Đức Giêsu cùng đi với ông về nhà th́ xảy ra câu chuyện của người đàn bà mắc bệnh loạn huyết mà ta vừa nói ở trên. Bà này đă đụng vào Đức Giêsu nên theo luật th́ Đức Giêsu đă trở thành người ô uế. Nếu Đức Giêsu mà vào nhà ông th́ cũng theo luật đó, tới phiên nhà ông cũng bị lây nhiễm ô uế luôn. Và việc đó sẽ gây hậu quả to lớn bởi v́ như ta đă biết, ông là trưởng hội đường, nếu ông không giữ luật mà c̣n để nhà ông bị Đức Giêsu làm thành ô uế th́ có thể ông mất chức luôn. Đang lúc đó th́ lại xảy thêm một diễn tiến nữa: Người nhà ông chạy đến cho hay là con gái ông đă chết rồi, đừng làm phiền Đức Giêsu nữa. Trước những sự kiện dồn dập như thế, ông Giairô không c̣n ư định mời Đức Giêsu về nhà ḿnh nữa. Nhưng Đức Giêsu bảo ông: “Đừng sợ ǵ cả (nghĩa là: ông đừng sợ làm phiền tôi, cũng đừng sợ bị lây ô uế), điều cần nhất là ḷng tin”. Giairô đă tin Chúa, không c̣n ngại sợ ǵ nữa, mời Chúa về nhà, Đức Giêsu cầm lấy tay đưa đứa bé đă chết và truyền cho nó sống lại. Thêm một chi tiết đáng lưu ư: Theo luật th́ xác chết cũng là một thứ ô uế, ai đụng tới xác chết th́ sẽ bị nhiễm ô uế. Nhưng ta đă thấy, một lần nữa Đức Giêsu đă tỏ ra bất chấp.

 

Sau khi nghe giải thích hai việc làm táo bạo của Đức Giêsu, chúng ta nghĩ sao về Chúa?

 

Có phải Ngài chủ trương phá bỏ tất cả mọi lề luật không? Chắc chắn là không, bởi v́ Ngài đă từng tuyên bố rơ: “Các ngươi tưởng là Ta đến để hủy bỏ lề luật ư? Không, Ta không phá bỏ mà Ta làm cho trọn lề luật. Ta nói thật: cho dù trời đất có qua đi, nhưng không một chấm một phết nào của lề luật sẽ qua đi, cho đến khi tất cả được nên trọn”. Nghĩa là những việc là của Đức Giêsu, thoạt xem th́ có vẻ như chống đối lề luật, thực chất là nhằm làm cho lề luật được kiện toàn. Thời đó, người ta chỉ giữ luật theo cái h́nh thức, Đức Giêsu muốn cho cái h́nh thức ấy có thêm cái tinh thần, chính đó mới là cái cốt tủy của lề luật, đó mới là điều quan trọng. Có lần Đức Giêsu đă nói thẳng với bọn luật sĩ và biệt phái chỉ biết chăm lo giữ cái h́nh thức khô cứng của lề luật mà không để ư ǵ đến tinh thần lề luật. Chúa nói rằng: “Các ngươi chỉ là những cái mồ mả. Bên ngoài th́ sơn phết đẹp đẽ, nhưng bên trong th́ chứa toàn những sự thối tha”. Khi bàn về sự tinh sạch và ô uế, Đức Giêsu đă khẳng định rằng tinh sạch hay ô uế thật là do ḷng người chứ không do h́nh thức bên ngoài. Ngài nói: “Cái ǵ làm cho người ta ra ô uế? Không phải những cái từ bên ngoài vào (như đồ ăn, thức uống), mà là cái từ bên trong bài tiết ra”.

 

Như vậy, lập trường của Chúa Giêsu rất rơ ràng: điều quan trọng cốt lơi của lề luật chính là cái tinh thần của nó. Kẻ nào chỉ bo bo giữ cái h́nh thức bề ngoài mà quên cái tinh thần cốt lơi của lề luật th́ cũng như mồ mả tô vôi, bề ngoài th́ đẹp, nhưng bề trong th́ xấu xa hôi thối.

 

Sống đạo giữa đời.

 

Mọi lề luật được đặt ra không phải chỉ là để cho có h́nh thức, mà để giúp cho con người có thể sống đạo tốt hơn. Nhưng sống đạo là ǵ? Không phải chỉ là chu toàn một số h́nh thức đạo đức như đọc kinh, dự lễ, chịu các bí tích. Sống c̣n là làm việc, là làm ăn buôn bán, giao tế, biết xử sự tốt trước những va chạm, khó khăn xảy ra hàng ngày. Giáo Hội thường nói “Sống đạo giữa đời”. Cho nên chỉ mới có đọc kinh, xưng tội, dự lễ th́ chưa phải là sống đạo, mà chỉ là giữ một số h́nh thức của luật đạo thôi. Khi nào chúng ta biết để ư làm theo lương tâm của người Kitô hữu, cư xử với mọi người theo tinh thần bác ái của Tin mừng th́ mới đúng là chúng ta sống đạo thật sự.

 

Mười điều luật Chúa và sáu điều luật Hội thánh ai trong chúng ta cũng thuộc ḷng từ nhỏ. H́nh thức bề ngoài của những luật đó là đọc kinh, dự lễ, xưng tội, ăn chay v.v… Nhưng tinh thần của chúng là “mười điều răn ấy tóm về hai điều này thôi: mến Chúa và yêu người”. Chúng ta hăy cố gắng đem tinh thần yêu thương ấy vào tất cả mọi sinh hoạt của chúng ta, không những chỉ có các sinh hoạt ở nhà thờ mà c̣n các sinh hoạt làm ăn, buôn bán, giao tế, buồn vui sướng khổ hằng ngày nữa. Đó mới thực sự là sống đạo giữa đời.

 

(Sưu tầm)

* * * * * *   * * * * * *