Gánh Nặng Cuộc Đời

Bài Giảng Chúa Nhật 14 Thường Niên - Năm A

Giảng thuyết: Lm. GB Nguyễn Đ́nh Hoàng
 

Cuộc sống hằng ngày luôn đặt trên lên từng người chúng ta đủ mọi thứ gánh nặng – không có ai sống ở trên trần gian này mà không có những gánh nặng trong cuộc sống: trẻ con th́ có gánh nặng của trẻ con, người lớn th́ có gánh nặng của người lớn, kẻ đi tu như các cha, các thầy, các sơ có gánh nặng của bật tu tŕ. Thỉnh thoảng có người hỏi tôi: "Thưa cha, làm lễ xong rồi, th́ cả ngày cha làm ǵ?" Câu hỏi này ngỏ ư là các cha chỉ có làm Lễ thôi, c̣n sau đó th́ chắc chẳng có ǵ làm cả, thật ra th́ không phải như thế đâu. Ai mà muốn biết các cha xứ làm việc như thế nào, th́ vào nhà xứ ở 1 tuần là biết liền.

Rồi người lập gia đ́nh, như phần đông quư ông bà và anh chị em ở đây th́ có cái gánh nặng của gia đ́nh. Vợ th́ than là chồng cuối tuần chỉ biết tụ tập với bạn bè ăn nhậu, rồi say xỉn, không biết lo cho vợ con, lo cho gia đ́nh. Chồng th́ than vợ là "bà th́ cứ lải nhải, cằn nhằn suốt ngày… từ sáng mở mắt ra nói tới tối lên giường mà vẫn nói". Có không? Nên cái đó cũng là những cái gánh nặng của vợ, của chồng đó

Nh́n chung th́ những gánh nặng của chúng ta đến từ ba nguồn gốc. Một số gánh nặng của cuộc sống là kết quả của cuộc sống, của hoàn cảnh thế gian chúng ta đang sống. Ai cũng có những cái lo của cơm áo gạo tiền, kế sinh nhai hằng ngày. Rồi các gánh nặng của tự nhiên do các cơn động đất, sóng thần, núi lửa, rồi có cả bệnh tật - tất cả những thứ này thỉnh thoảng xảy đến đều không do lỗi lầm hay do ai tạo ra cả. Giống như trong những ngày này, khi cơn đại dịch Covid-19 tới, mặc dù giờ đây, phần nhiều, ai cũng nghĩ là nó tới là do con người làm ra, chứ không phải là do từ 1 lọai dơi như chính quyền đảng Cộng Sản Trung Quốc nói. Và khi cơn dịch nó tới th́ cuộc sống của ta và của cả thế giới nó hỗn loạn lên – nó làm cho ta lo lắng, bất an.
 

Một số gánh nặng áp đặt lên chúng ta được phát xuất từ gia đ́nh, từ người thân, rồi những việc làm sai trái của người khác, của xă hội. Giống như trong mấy tuần qua, khi những cuộc bạo loạn, đốt nhà cướp của, phá phách của tổ chức "Black lives matter" - một tổ chức không khác ǵ các nhóm khủng bố, một tổ chức chuyên môn đi phá phách – và nó cỗ vũ cho sự kỳ thị màu da, cho hận thù, và bạo loạn. Tổ chức này đi tới đâu là đập phá tới đó, giật sập các tượng đài: đời và đạo…. mà khi mà tụi nó kéo sập các tượng đài như thế, là chúng muốn phá vỡ các di tích lịch sử và làm đảo lộn các giá trị văn hóa, nhân văn, và tinh thần mà đất nước Mỹ đă xây dựng bao lâu nay. Sự thiếu ư thức và vô trách nhiệm của chúng, cộng thêm sự ích kỷ, sự hận thù đă gây thiệt hại nặng nề và nghiêm trọng cho nước Mỹ. Giống như giờ thị trưởng của Minneapolis Jacob Frey, ông thống đốc tiểu bang Minnesota Tim Walz, đă nhu nhược yếu kém trong việc kiểm soát các vụ bạo loạn… lúc tụi "Black lives matter" đốt phá, cướp bốc th́ không dám nói một tiếng… rồi lại c̣n âm thầm xúi giục tụi nó…. giờ tụi nó để lại cho một chiến trường hỗn độn, th́ lại đi năn nỉ, kêu gọi người dân đóng góp để tái thiết thành phố…. Và chắc chắn người dân Minnesota chúng ta trong những năm tới sẽ phải gồng ḿnh trả thuế cho sự nhu nhược, yếu kém trong việc lănh đạo của 2 người này, và cho sự vô trách nhiệm và thiếu ư thức của tổ chức "Black lives matter". Và nó sẽ làm cho đời sống của nhiều người khó khăn thêm.

Một số gánh nặng áp đặt lên cuộc sống chúng ta là do những lỗi lầm, thiếu sót, khuyết điểm của từng người chúng ta – do chính tự bản thân của ḿnh gây ra. Và có lẽ gánh nặng khó khăn nhất là chính chúng ta tự đặt lên vai ḿnh những gánh nặng do tội lỗi, do hệ quả của tính ích kỷ, nhỏ mọn, ghen ghét và kiêu ngạo của ḿnh.

Và cái vấn đề ở đây không phải là ta phải sống thế nào và sống làm sao để không có những gánh nặng trong cuộc sống hằng ngày đó, nhưng vấn đề quan trọng hơn là ta phải làm ǵ và xử lư như thế nào với các gánh nặng đó. Có những người th́ chọn cách là: chấp nhận các gánh nặng đó và sống với nó một cách miễn cưỡng. Có nghĩa là đau khổ lắm, khó chịu lắm thế nhưng cứ phải cắn rằng mà chịu… nhưng chọn sống cái thái độ đó th́ không có giúp ǵ cho ḿnh được… v́ gánh nặng mà đón nhận như vậy th́ càng ngày nó càng nặng thêm, đau khổ nó càng chất chồng thêm.

Có người th́ chọn là "quẳng gánh lo đi mà vui sống" - tức là nếu có gánh nặng th́ cứ bỏ đi, vứt đi để khỏi phải đối diện, phải sống với nó. Ví dụ như, vợ chồng sống không ḥa thuận, th́ bỏ nhau, ly dị nhau. Cả hai thái độ này đều là thái độ tiêu cực và đều không tốt.
 

Vậy th́ ta phải có thái độ nào trước những gánh nặng của cuộc sống này? Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cho chúng ta một giải pháp vẹn toàn. Ngài nói với tất cả chúng ta "Tất cả hăy đến với Ta, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi." Đây quả thực là một lời thật an ủi và rất nâng đỡ cho tất cả chúng ta. Ngài mời gọi mỗi người chúng ta tới với Ngài, để học nơi Ngài cái gương vác những cái gánh nặng đó

Chính Ngài đă từng vác những cái gánh nặng đó trên đôi vai của Ngài, và Ngài hiểu rơ phải vác nó như thế nào. Chúa Giêsu đă vác và đă gánh tất cả những gánh nặng tội lỗi của con người bằng t́nh yêu của Ngài. V́ chỉ có t́nh yêu, sự hiền lành và khiêm nhường mới làm cho những gánh nặng đó trở thành nhẹ nhàng, dễ vác. V́ thế Ngài đă nói tiếp "Hăy mang lấy ách của Ta và hăy học cùng Ta, v́ ta hiền lành và khiêm nhường trong ḷng." Đây là cái giải pháp vác gánh nặng, vác thánh giá của Chúa.

V́ thế, đến với Chúa không phải là Chúa sẽ cất đi những gánh nặng đó, hay là những gánh nặng kia sẽ không c̣n nữa. Đến với Chúa Giêsu th́ những gánh nặng nó vẫn c̣n đó, nhưng nó sẽ được nhẹ nhàng hơn; là bởi v́ khi ta đến với Chúa, th́ cái động lực để ta mang những gánh nặng đó sẽ được Chúa nâng lên một bậc thang giá trị mới. Đó là giờ đây, ta không c̣n làm những việc đó, vác những gánh nặng với sự tính toán hơn thua với gia đ́nh, với người thân – mà ta làm trong sự hy sinh và trong t́nh yêu với Chúa. Và khi ta làm trong t́nh yêu, th́ những cái đó không c̣n là gánh nặng nữa. Khi ta đă yêu thương đủ, th́ tất cả những ǵ ta làm đều không c̣n là một cái đó, nó làm cho ta khó chịu, nặng nề, hay là ǵ cả…. mà nó trở thành những việc ta muốn làm, ta vui để ta làm v́ t́nh yêu.

Do đó "gánh nặng cuộc đời" nặng nề hay nhẹ nhàng th́ tùy vào tấm ḷng, thái độ của chúng ta với nó. Nếu ta làm trong sự ích kỷ, nhỏ nhen, tính toán, và chỉ biết có bản thân, th́ nó sẽ trở thành nặng nề khó gánh. Và kết quả là chúng ta không thể gánh hoài được. Nhưng nếu ta làm v́ t́nh yêu Chúa, v́ yêu gia đ́nh, v́ yêu tha nhân, v́ t́nh người người, v́ t́nh đồng loại, th́ những gánh nặng cuộc đời đó sẽ được thăng hoa thành những niềm vui, và nó trở nên cao cả và tuyệt vời, và sức mạnh để biến hóa thành những niềm hạnh phúc trong cuộc sống.
 

Chính t́nh yêu của Chúa cho ta sự nhẹ nhàng và dễ vác. Mọi thứ chỉ có ư nghĩa khi nó giúp ta sống cho một t́nh yêu chân chính, cho một lư tưởng rơ rệt, và cho một cuộc đời đầy ư nghĩa. Và t́nh yêu nào cũng cần có sự hy sinh. Nhưng hy sinh là gánh nặng nếu t́nh yêu đó không thật hay là chưa đủ. Trái lại, được hy sinh cho t́nh yêu lại là niềm hạnh phúc… gánh nặng sẽ trở nên "êm ái, và nhẹ nhàng" khi trái tim đă dành trọn cho t́nh yêu và cho người ta thương mến. Mà con người th́ chắc chắn không thể nào vác những gánh nặng một cách nhẹ nhàng nếu không có Thiên Chúa và không có t́nh yêu của Ngài.

Thế giới sẽ hạnh phúc biết bao, nếu mọi đôi vai đều biết kề nhau chung vác những trách nhiệm và bổn phận với nhau – và như thế th́ con người ta sẽ làm cho thế giới đẹp hơn. Trong gia đ́nh, cộng đoàn, tập thể, tôn giáo đều cần phải như vậy. Mọi người sẽ đi trọn kiếp nhân sinh này với những "gánh nhẹ nhàng và êm ái" v́ có Chúa và có nhau.

Chúng ta cầu xin Chúa ngày hôm nay, giúp mỗi người chúng ta biết thường xuyên chạy tới với Chúa, qua các Thánh Lễ, qua các giờ kinh, các buổi cầu nguyện, để được Ngài nâng đỡ, bổ sức, nhờ đó mà chúng ta có thể vác những gánh hằng ngày đó, không phải bằng một sự miễn cưỡng và nặng nề, nhưng nó sẽ trở nên êm ái và nhẹ nhàng trong hành tŕnh theo Chúa hôm nay.

Lm. GB Nguyễn Đ́nh Hoàng

* * * * * *   * * * * * *