Người Môn Đệ

Suy Niệm CN 14 Thường Niên - Năm C

Nếu bây giờ tôi đặt câu hỏi: có khi nào chúng ta đă nghĩ tới bổn phận truyền giáo, bổn phận làm việc tông đồ hay chưa?

Chắc hẳn có người sẽ trả lời: Việc tông đồ, việc truyền giáo là bổn phận của các linh mục và tu sĩ, c̣n chúng tôi lăn lóc giữa đời, bận rộn với trăm công ngh́n việc, c̣n thời giờ đâu đề nghĩ tới chuyện ấy.

Dĩ nhiên, sứ mạng chính yếu của các linh mục và tu sĩ là hoạt động tông đồ, dẫn đưa mọi người trở về cùng Chúa. Tuy nhiên, là người giáo dân, chúng ta cũng có bổn phận phải góp phần vào công cuộc trọng đại ấy.

Thực vậy, tin mừng hôm nay cho thấy ngoài mười hai tông đồ, Chúa Giêsu c̣n chọn thêm bảy mươi hai môn đệ và sai họ đi từng hai người một, đến những nơi chính Ngài sẽ tới. Ngài bảo các ông: Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt th́ ít.

Dù ở trong bất cứ hoàn cảnh nào, dù sống bằng bất cứ nghề nghiệp nào, chúng ta vẫn có thể và phải góp phần vào công cuộc truyền giáo. Chúng ta có thể và phải là người tông đồ ngay chính giữa ḷng cuộc đời của ḿnh. Vậy chúng ta thực hiện lư tưởng ấy như thế nào? Tôi xin thưa hăy truyền giáo bằng chính cuộc sống đạo đức và yêu thương của ḿnh, bởi v́ nhờ đó, chúng ta sẽ trở nên một tin mừng sống động, một phản ảnh trung thực của Đức Kitô.

Trước hết bằng một cuộc sống đạo đức.

Tục ngữ Việt Nam có câu: cái nết đánh chết cái đẹp. Vẻ đoan trang thùy mị của chúng ta sẽ là một mối duyên ngầm, chinh phục được cảm t́nh của người khác. Lời nói như gió lung lay, việc làm như tay lôi kéo. Chính gương sáng mới là một bài giảng hùng hồn có sức lôi cuốn và hấp dẫn người khác. Đứng trước gương sáng của chúng ta, kẻ độc ác nhất cũng phải xúc động và đặt lại vấn đề. Có những người trở lại chỉ v́ thấy một em nhỏ ngoan ngoăn, lễ độ và siêng năng tới nhà thờ tham dự thánh lễ. Có một thanh niên được mọi người yêu quư v́ anh ta lịch sự, sẵn sàng giúp đỡ những người chung quanh bất cứ việc ǵ. Anh ta không phải chỉ tỏ ra ḿnh là người công giáo, mà hơn nữa, anh ta c̣n sống niềm tin của ḿnh. Nói cách khác, anh ta đă sống đạo và người ta có thể bảo: H́nh ảnh Đức Kitô luôn phảng phất nơi anh ta..

Tiếp đến bẵng một cuộc sống ngập tràn t́nh bác ái yêu thương.

Thực vậy, bằng một đời sống đạo đức, chúng ta trở nên tông đồ của Chúa giữa ḷng cuộc đời. Tuy nhiên, tinh thần đạo đức ấy phải được biểu lộ ra bên ngoài bằng những lời nói, những việc làm của chúng ta.

Trong cuộc sống, chúng ta có rất nhiều cơ hội để dẫn đưa những kẻ lầm đừng lạc lối trở về cùng Chúa, để cứu vớt những linh hồn đang ch́m sâu trong tội lỗi. Bằng lời nói chia sẻ và cảm thông, chúng ta có thể làm cho người khác khỏi cô đơn chán nản. Bằng lời nói an ủi và khích lệ, chúng ta có thể làm cho người khác khỏi bi quan tuyệt vọng. Bằng lời nói chân thành và xây dựng, chúng ta có thể làm cho người khác thoát khỏi chốn bùn nhơ tội lỗi. Bằng lời nói khuyên răn nhủ bảo, chúng ta có thể làm tông đồ cho Chúa trong gia đ́nh minh cũng như trong môi trường ḿnh đang sống. Có nghĩa là ở khắp mọi nơi.

Tinh thần đạo đức c̣n phải được biểu lộ qua những cử chỉ, những việc làm của chúng ta. Mấy người bạn tụ họp và trao đổi những câu chuyện thiếu đứng đắn, nếu bấy giờ có được thái độ nghiêm túc, chúng ta sẽ làm cho họ phải dừng lại. Khi người khác bài bác tôn giáo, chúng ta không được phép yên lặng, v́ yên lặng khi phải nói là một tội cũng nặng như nói khi phải yên lặng. Trái lại, chúng ta hăy lên tiếng bênh vực đức tin, dù có làm mất ḷng bè bạn. Trong trường hợp này, chúng ta không sợ ai cả, mà chỉ sợ một ḿnh Thiên Chúa, như lời thánh Cyprianô: Hăy sợ Thiên Chúa và rồi chúng ta sẽ chẳng c̣n phải sợ một ai cả.

Một cô y tá có thể truyền giáo bằng thái độ ân cần, bằng nụ cười cảm thông, bằng ánh mắt khích lệ, bằng cử chỉ sẵn sàng giúp đỡ những người đau yếu. Và như vậy, chúng ta có thể dùng những hành động bác ái yêu thương để cảm hóa người khác, v́ bác ái yêu thương là dấu chỉ chắc chắn nhất giúp người khác nhận ra khuôn mặt Đức Kitô.

Nếu không phải là một trong số mười hai tông đồ, th́ ít nữa chúng ta cũng phải là một trong số bảy mươi hai môn đệ. Sứ mạng truyền giáo không phải chỉ là sứ mạng dành riêng cho linh mục và tu sĩ, nhưng c̣n là bổn phận chung của mỗi người chúng ta. Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, ở bất kỳ địa vị nào, làm bất cứ nghề nghiệp nào, chúng ta cũng có thể và phải góp phần vào công cuộc truyền giáo, bằng một đời sống đạo đức và nhất là bằng những hành động bác ái yêu thương.

Ở Pêru có một loại cây rất ngộ nghĩnh, người ta bản xứ gọi nó là "cây làm mưa". Lá nó hút hơi nước trong không khí, rồi nhỏ xuống như những giọt sương mai. V́ thế, chung quanh nó mặt đất lúc nào cũng ẩm ướt. Và trời càng nóng, th́ nó càng nhỏ xuống nhiều nước.

Mỗi người chúng ta cũng phải trở nên như một cây làm mưa hữu ích cho những người chung quanh đang khô khan. Bằng đời sống đạo đức, chúng ta hút lấy ơn sủng của Chúa, để rồi bằng những hành động bác ái yêu thương, chúng ta gieo văi ơn sủng ấy cho những người chung quanh.

Chúng ta sống đức tin, để rồi nhờ đó chúng ta làm cho đức tin sống lại trong tâm hồn người khác. Đồng thời, khi làm cho người khác sống đức tin, th́ đức tin của chúng ta sẽ trờ nên mạnh mẽ hơn. Cũng vậy, muốn được hạnh phúc, th́ chúng ta hăy cố gắng làm cho người khác được hạnh phúc. Niềm hạnh phúc chúng ta làm cho người khác sẽ trở lại với chúng ta và làm cho chúng ta được hạnh phúc hơn.

(Sưu tầm)

* * * * * *   * * * * * *