Nghỉ Ngơi

Suy niệm Chúa Nhật 16 - Thường Niên - Năm B

 

Sau hơn một tháng trời vâng lời Chúa ra đi truyền giáo, các môn đệ trở về vui mừng báo cáo cho Chúa biết kết quả những việc đă làm. Chúa chia sẻ niềm vui với các môn đệ và nhận thấy các ông có vẻ thấm mệt, nên Chúa bảo: "Anh em hăy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút". Một lời khuyên thật ư nghĩa và cần thiết.

 

Chúng ta phải công nhận Chúa Giêsu rất hiểu tâm lư con người. Bởi v́ làm việc nhiều rồi th́ dĩ nhiên mệt mỏi, nên cần phải nghỉ ngơi đôi chút để lấy lại nghị lực, rồi mới có thể tiếp tục làm việc được. Đó là điều dễ hiểu thôi. Anh chị em hăy nghĩ xem: có khi nào người ta bắt con ngựa chạy suốt ngày đêm, hết ngày đêm này qua ngày đêm khác không? Làm vậy người chủ sẽ được lợi lộc nhiều, nhưng chắc chắn không được lâu dài v́ con ngựa sẽ chết yểu. Con ngựa mạnh hơn chúng ta nhiều, nhưng chúng ta cao quư hơn con ngựa nhiều. Vậy tại sao chúng ta cho nó th́ giờ nghỉ ngơi sau một thời gian hoạt động để nó thảnh thơi ung dung gặm cỏ, mà chúng ta lại bắt chính ḿnh vất vả, bù đầu măi trong công việc? tại sao chúng ta quư trọng sức khỏe của con ngựa mà quên sức khỏe của ḿnh?

 

Làm bất cứ công việc ǵ cũng vậy mà không biết nghỉ ngơi th́ kết quả cũng kém và không tốt đẹp. Chúng ta hay quên chúng ta có thể xác, nó là một bộ máy rất tinh vi, rất mỏng manh, chỉ được sử dụng theo một chừng mực nào đó thôi. C̣n tinh thần, tự bản chất, không biết mệt, nhưng v́ làm việc tùy thuộc vào thể xác, nên cũng mệt với thể xác. Nếu chúng ta bắt thần kinh chúng ta lúc nào cũng căng thẳng như giây đàn, th́ nếu chúng ta không chết yểu, chắc làm việc cũng không đắc lực bao nhiêu.

 

V́ thế, nghỉ ngơi sau khi làm việc mệt nhọc là điều quan trọng và cần thiết. Nghỉ ngơi có khi c̣n cần hơn cả cơm ăn áo mặc nữa. Chúng ta ai cũng kinh nghiệm điều này: mỗi khi đi đâu xa về hoặc sau khi làm việc mệt nhọc, chúng ta muốn nghỉ ngơi một chút cho thoải mái, chứ chưa cần ăn uống. Hơn nữa, nghỉ ngơi c̣n được coi là liều thuốc bổ tự nhiên không tốn tiền, nên người ta c̣n khuyên phải biết nghỉ ngơi trước khi mệt mỏi nữa.

 

Chúng ta cần nghỉ ngơi, nghỉ ngơi vậy thôi, và cả nghỉ ngơi trong Chúa nữa. Anh chị em thử nghĩ xem: có phải cuộc đời chúng ta và hầu hết thời giờ của chúng ta bị công việc làm ăn, nghề nghiệp hoặc những công việc linh tinh, không tên tuổi, chiếm hết không? Ban ngày làm việc, tối về lại nghĩ đến việc làm: mở mắt ra đă làm, đă bắt đầu rộn ră với mọi thứ việc. Chúng ta ngày nay khác hẳn với các cha ông chúng ta ngày xưa: ngoài những công việc cấp bách ra, các cha ông không c̣n thấy việc ǵ bắt buộc phải lưu tâm tới vấn đề thời gian. Các ngài làm việc tuy vất vả, nhưng vẫn thong dong thoải mái. Cứ sáng ngày, thấy mặt trời ló dạng là đi làm. Chiều tối th́ ngồi lại với nhau uống trà, thưởng trăng, nói chuyện phiếm.

 

Chúng ta bây giờ th́ khác hẳn. Nhịp sống được đo đắn cẩn thận bằng cái mà chúng ta gọi là đồng hồ. Ai cũng đeo ở tay một chiếc đồng hồ, lâu lâu lại nh́n vào, lo lắng, sốt ruột. Khi ở sở làm th́ sốt ruột trông cho mau được về. Về nhà th́ sốt ruột đi làm việc này việc khác. Người ta có cảm tưởng cuộc sống là một chiếc đèn cù, lửa đốt lên là bắt đầu chạy, chạy tưng bừng, rộn ràng, vội vă và chạy ṿng tṛn, nghĩa là ngày nào cũng thế, cũng những việc ấy, cũng những vất vả ấy, cũng nhọc mệt ấy… Có khi chúng ta làm việc đến quên ḿnh và có thể quên cả Chúa luôn.

 

V́ thế, có người đă nói rằng: khuyết điểm lớn nhất của thời đại văn minh tiến bộ ngày nay, cách riêng ở thành phố, là không biết nghệ thuật nghỉ. Người ta luôn luôn đứng núi này trông núi nọ. Làm việc này chưa xong đă thèm làm việc khác. Chúng ta chỉ sống về tương lai mà không biết sống cho hiện tại. Tâm hồn chúng ta bị xâu xé, dằn vặt, kích thích bởi muôn thứ nhu cầu. Cho nên, thời nay chúng ta thấy có nhiều người mắc những chứng bệnh: mất ngủ, nhức đầu, đau tim, đau thần kinh, nhiều người bị áp huyết cao, và h́nh như có nhiều người mát, tưng tửng, dở dở, ương ương, khùng khùng nữa…

 

Tóm lại, qua bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dạy bảo chúng ta: không những chúng ta phải hăng say làm việc, làm việc hết ḿnh, nhưng cũng phải biết dành thời giờ để nghỉ ngơi nữa. Như thế, chúng ta sẽ được khỏe mạnh hơn, phấn khởi hơn, yêu đời hơn. Tuy nhiên, chúng ta cũng cần nhớ rằng: đă đành làm việc rồi th́ cũng phải có lúc nghỉ. Nhưng giờ nghỉ đi sau giờ làm việc chứ không đi sau sự lười biếng. Chỉ có những người đă làm việc mới cần nghỉ. Ai không làm việc mà cũng nghỉ là một người lười.

 

V́ vậy, "Hăy nghỉ ngơi đôi chút" như Chúa Giêsu nói, không phải là một việc hao phí thời giờ. Trái lại, đó là một lối bồi dưỡng tinh thần: nghỉ ngơi để cho thể xác và tinh thần được thư giăn, khỏe mạnh, tỉnh táo, sáng suốt hơn. Cho nên, người biết nghỉ là người có triết lư vừa sâu xa vừa thực tế, hiểu rơ chân giá trị của cuộc sống và ư nghĩa thâm thúy của đời người.

(Sưu tầm)

* * * * * *   * * * * * *