Cuộc Gặp Gỡ

Suy Niệm Chúa Nhật 18 Thường Niên - Năm C

 

Nhiều năm trước đây, một nhà hàng ăn ở Chicago có tấm trải bàn độc đáo trên mỗi bàn ăn. Và nếu bạn muốn, người hầu bàn sẽ vui vẻ tặng bạn tấm trải bàn này để đem về nhà, đóng khung và treo trên tường.

 

Trên tấm trải bàn ấy có ghi lại một câu chuyện như sau:

 

Vào năm 1923, một cuộc họp quan trọng đă xảy ra tại khách sạn Edwater Beach ở Chicago. Tham dự cuộc họp này là các nhân vật sau đây:

 

Chủ tịch công ty sắt thép lớn nhất, chủ tịch công ty sản xuất đồ tiêu dùng lớn nhất, chủ tịch công ty dầu khí lớn nhất, chủ tịch thị trường trao đổi chứng khoán New York, chủ tịch Ngân Hàng Tài Sản Quốc Tế, người dự trữ lúa mạch lớn nhất, người có nhiều chứng khoán nhất ở Wall Street, người đại tư bản độc quyền lớn nhất thế giới, và một bộ trưởng của chính phủ Harding.

 

Thật là một danh sách của những người nổi tiếng. Tuy nhiên, 25 năm sau, 9 nhà đại tư bản này đă ra sao?

 

Theo câu chuyện được in trên tấm trải bàn:

 

- Chủ tịch công ty sắt thép lớn nhất là Charles Schwab đă từ trần trong sự phá sản;

- Chủ tịch công ty sản xuất đồ tiêu dùng lớn nhất là Samuel Insull khi chết không có một đồng xu dính túi;

- Chủ tịch công ty dầu khí lớn nhất là Howard Hobson trở nên điên dại;

- Chủ tịch thị trường chứng khoán New York là Richard Whitney vừa mới ra khỏi tù;

- Chủ tịch ngân hàng là Leon Fraser th́ tự tử;

- Người dự trữ lúa mạch lớn nhất là Arthur Cutten chết trong sự nghèo nàn;

- Người có nhiều chứng khoán nhất ở Wall Street là Jesse Livermore th́ tự tử;

- Người đại tư bản độc quyền lớn nhất thế giới là Ivar Kruegar cũng tự tử;

- Ông bộ trưởng của chính phủ Harding là Abert Fall vừa mới được ân xá măn hạn tù để có thể về chết ở nhà!

 

Câu chuyện này nhấn mạnh đến vài điểm đằng sau bài Phúc Âm hôm nay. Và đó là điểm ǵ? Điểm đó được tóm lược trong dụ ngôn của Chúa Giêsu về người phú hộ dại khờ.

 

Trái với ư nghĩ của nhiều người, trong dụ ngôn này Chúa Giêsu không đả phá việc t́m kiếm của cải. Người không đả phá các công ty.

 

Điều Chúa Giêsu đả phá là ư tưởng điên rồ của một số người khi coi tài sản vật chất quan trọng hơn tài sản tinh thần.

 

Một vài năm trước đây, một nhà truyền giáo ở Phi Châu cho biết người dân ở đây có thói quen mai táng người chết mà cởi bỏ hết y phục.

 

Một trong những mục đích của thói quen này là để nhấn mạnh đến sự kiện: chúng ta từ bỏ thế giới này cũng y như khi chúng ta đi vào thế giới ấy.

 

Đó cũng chính là điểm Thánh Phaolô viết trong Thư I gửi cho Timôtê, "Cái ǵ chúng ta đem vào thế giới này? Chẳng có ǵ. Cái ǵ chúng ta đem ra khỏi thế giới này? Cũng chẳng có ǵ!" 1 Tim. 6:7

 

Và đây cũng là điểm mà Chúa Giêsu muốn nói trong dụ ngôn người phú hộ dại khờ. Người nói với chúng ta rằng khi chúng ta chết điều đáng kể không phải là tài sản chúng ta kiếm được khi c̣n sống, nhưng là con người mà chúng ta trở thành trong hành tŕnh cuộc đời.

 

Chúa Giêsu nói rằng điều ưu tiên trong đời sống phải là trở nên một con người đích thực, chứ không phải t́m kiếm tài sản.

 

Một cách cụ thể, chúng ta đă vi phạm điều ưu tiên mà Chúa Giêsu muốn nói đến khi chúng ta t́m kiếm của cải mà trở nên thiếu thành thật, khi chúng ta có được quyền thế mà trở nên tàn nhẫn độc ác, khi chúng ta được nổi tiếng trong cộng đồng mà quên đi chính gia đ́nh ḿnh.

 

Nói tóm lại, chúng ta đă vi phạm điều ưu tiên mà Chúa Giêsu nói đến khi chúng ta có được của cải chóng qua ở thế gian này mà đánh mất của cải vĩnh cửu ở đời sau.

 

Các bài đọc hôm nay mời gọi chúng ta nh́n lại các ưu tiên trong đời sống. Hăy nghĩ như thế này.

 

Nếu có ai hỏi con bạn, "Ưu tiên hàng đầu của bố con trong đời sống là ǵ?" th́ con bạn sẽ trả lời thế nào?

 

Liệu cháu sẽ nói, "Ô dễ quá. Ưu tiên hàng đầu của bố cháu là gia đ́nh!" Hoặc cháu sẽ nói, "Ưu tiên hàng đầu của bố cháu là công việc làm ăn!"

 

Hoặc nếu có ai hỏi cô con gái bạn, "Ưu tiên hàng đầu của mẹ con trong đời sống là ǵ?" th́ con bạn sẽ trả lời thế nào?

 

Liệu cháu sẽ nói, "Ô dễ quá. Ưu tiên hàng đầu của mẹ cháu là gia đ́nh!" Hoặc cháu sẽ nói, "Cháu cũng không biết rơ nhưng chắc chắn không phải là gia đ́nh!"

 

Hoặc nếu có ai hỏi cha của bạn: ưu tiên của bạn là ǵ, th́ cha bạn sẽ trả lời sao?

 

Liệu ông có trả lời như một người cha nọ đă nói, "Thật khó thú nhận, nhưng tôi phải nói là nó chỉ biết đến ḿnh. Nó chẳng thích ǵ cả trừ khi điều đó có lợi cho nó."

 

Nhiều năm trước đây, vào một buổi sáng nọ ông Alfred Nobel mở tờ nhật báo ra và thấy bài cáo phó của ḿnh ở trong đó. Một phóng viên người Pháp đă cẩu thả loan tin ông từ trần thay v́ em của ông.

 

Ông Alfred thật bàng hoàng. V́ lần đầu tiên trong đời, ông nh́n về chính ḿnh dưới con mắt của người khác. Ông thấy chính ḿnh như một "ông vua thuốc nổ" đă dùng toàn thể cuộc đời để chế tạo vũ khí sát hại và tiêu diệt.

 

Sáng hôm ấy, ông Nobel quyết tâm thay đổi h́nh ảnh người ta nh́n về ông. Sự quyết tâm của ông đă đưa đến kết quả là các giải thường Nobel hằng năm trong các lănh vực vật lư, hóa học, y học, văn chương và ḥa b́nh.

 

Bài Phúc Âm hôm nay mời gọi chúng ta hăy thi hành giống như ông Alfred Nobel. Nó mời gọi chúng ta hăy tưởng tượng đọc bài cáo phó của ḿnh. Nó mời gọi chúng ta nh́n về chính ḿnh dưới con mắt của người khác. Nó mời gọi chúng ta nh́n về con người thực sự của ḿnh. Nó mời gọi chúng ta nh́n về chính ḿnh như Thiên Chúa nh́n chúng ta.

 

Hoặc, theo ngôn ngữ trong dụ ngôn của bài Phúc Âm hôm nay, nếu chúng ta phải ra trước mặt Thiên Chúa tối nay để báo cáo về cuộc đời trần thế này, th́ liệu Thiên Chúa có nói với chúng ta như Người đă nói với ông phú hộ kia:

 

"Sao con dại thế! Nếu đêm nay con phải từ giă cuộc đời này th́ ai sẽ hưởng tất cả những ǵ con cất giữ cho ḿnh?"

 

Chúng ta hăy kết thúc với lời cầu nguyện:

 

Lạy Chúa, Chúa đă nói với các môn đệ, "Lời lăi cả thế gian mà mất linh hồn th́ được ích ǵ?" Xin Chúa giúp chúng con luôn ghi nhớ những lời ấy. Xin giúp chúng con nh́n ra con người đích thực của chúng con.

 

Nhất là xin giúp chúng con nhận ra điều đáng kể khi chúng con từ giă cơi đời này, không phải những ǵ chúng con kiếm được, nhưng là con người mà chúng con phải trở thành trong hành tŕnh cuộc đời.

 

Cha Mark Link, S.J

* * * * * *   * * * * * *