Tha Thứ Cho Nhau

CN 24 thường niên năm A

Giảng thuyết: Lm. GB Nguyễn Đ́nh Hoàng

 

Mỗi người trong chúng ta đều mắc phải những sai lầm trong cuộc sống. Đôi khi ta nói ra điều ǵ đó không thích hợp, đưa ra một nhận xét không đúng đắn, hoặc một lời đùa cợt gây khó chịu cho ai đó, hoặc có những thái độ mà lẽ ra ta không nên có trong giao tiếp... Những chuyện tương tự như trên hầu như xảy đến với bất cứ ai, ngay cả với những người có thể được xem là khôn ngoan nhất, thận trọng nhất.  Điều đó dễ hiểu, v́ mỗi chúng ta đều là một con người, và không con người nào có thể hoàn toàn không mắc phải sai lầm.

 

Mà nếu cứ măi giày ṿ nhau v́ chuyện đă qua, những lỗi lầm đă vấp phạm, th́ chúng ta không thể giải quyết được ǵ.  Điều chúng ta cần làm là bỏ qua những sai lầm mắc phải và cẩn trọng làm lại từ đầu.  Sai lầm là điều khó tránh khỏi, nếu người khác biết nhận sai về mình thì chúng ta hãy tha thứ cho họ.  Không nên khắt khe với những lỗi lầm mà người khác phạm phải, cũng đừng chỉ nh́n vào đó mà vội đánh giá một con người.  Cố gắng nghĩ đến những điều tốt đẹp mà họ đă làm, những cố gắng, nỗ lực mà họ đă bỏ ra.  Nếu người mắc sai lầm ư thức được sai lầm và chấp nhận sửa đổi th́ họ cần được sự bao dung từ mọi người để họ có được cơ hội làm lại cuộc đời.  Trước những lỗi lầm của người khác, bao dung tha thứ lại có sức mạnh hơn nhiều so với trừng phạt.  Không thể mở ḷng khoan dung và tha thứ cho người khác, chúng ta cũng không thể nào thành công trong cuộc sống.

 

Tha thứ cho người đă từng làm tổn thương ḿnh quả là một việc rất khó, v́ bị người khác làm tổn thương là một cảm giác không hề dễ chịu.  Dẫu biết rằng người ta đối xử với ḿnh quá tệ, sao có thể dễ dàng bỏ qua; thế nhưng nếu không tha thứ, không bỏ qua th́ trong ḷng chúng ta lại càng nặng nề hơn.  Cho nên mới có câu nói: “Tha thứ cho người chính là tha thứ cho bản thân ḿnh”.

 

Vậy chúng ta phải tha thứ như thế nào?  Người Việt ḿnh có câu là: “Quá tam ba bận”, nghĩa là chỉ tha có 3 lần thôi, quá 3 lần th́ không tha nữa.  Thánh Phêrô cũng theo chủ trương đó nhưng có phần rộng răi hơn. Phêrô tin rằng tha thứ 7 lần đă là quá nhiều, v́ số 7 là con số tối đa theo quan niệm của Kinh Thánh, và Do Thái giáo, nói lên tính chất dư dật đúng mức.

 

V́ thế, Phêrô mới hỏi Chúa Giêsu: “Lạy Thầy, nếu anh em con lỗi phạm đến con, con phải tha cho họ mấy lần, đến 7 lần không”?  Chúa Giêsu đáp: “Thầy không bảo đến 7 lần đâu, mà đế 70 lần 7”.  Chúa bảo không bảo phải tha chỉ tới 7 lần nhưng phải 70 lần 7, nghĩa là ư Chúa muốn nói rằng: phải luôn tha thứ và không có giới hạn.

 

Để làm rơ vấn đề hơn, Chúa Giêsu đă đưa ra một dụ ngôn: một người nợ vua 10 ngàn nén bạc mà không có ǵ để trả, vua đă quảng đại tha nợ cho y sau khi y van xin tha thứ; thế nhưng chính y lại không chịu tha nợ cho người bạn chỉ nợ y có 100 quan tiền.  Một con số rất là nhỏ so với món tiền mà y mắc nợ với ông vua.

 

Dụ ngôn này nói lên một thực tại – đó là mặc dầu giữa con người với con người có những khác biệt và khoảng cách: giàu nghèo, sang hèn, cấp bậc, chức vụ, nhưng con người vẫn có vẻ ngang hàng và b́nh đẳng với nhau; v́ thế những bất công mà con người gây ra cho nhau th́ vẫn không đến nỗi qúa trầm trọng nếu so với những bất công mà con người làm cho Thiên Chúa.  Bởi v́ khoảng cách giữa con người với Thiên Chúa quá lớn, quá nhiều – cho nên con người xúc phạm với nhau th́ sự xúc phạm đó cũng không lớn và tai hại lắm cho bằng khi con người xúc phạm tới Thiên Chúa. 

 

V́ thế, việc con người xúc phạm tới Thiên Chúa mà c̣n được Thiên Chúa tha thứ và yêu thương, th́ con người chúng ta lại càng phải tha thứ cho nhau.  Thiên Chúa như là ông vua trong bài Tin mừng hôm nay khi ông đă quảng đại và tha thứ cho người đầy tớ của ḿnh; thế nhưng, con người với nhau lại khó để tha thứ cho nhau.

 

V́ thế Lời Chúa ngày hôm nay mời gọi mỗi người chúng ta phải hết ḷng tha thứ cho anh nếu chúng ta muốn được đón nhận sự tha thứ của Thiên Chúa.  Hay nói một cách khác, Thiên Chúa sẽ đối xử với chúng ta theo cách chúng ta đối xử với anh chị em của ḿnh.

 

Có câu hỏi là “Tại sao bút ch́ lại có tẩy?”  Câu trả lời là: để xóa đi những chữ viết sai, viết chưa đẹp, hoặc để xóa những ǵ ta đă viết.

 

Khi một đứa trẻ mới đi học và tập viết, cô giáo không cho chúng viết bằng bút mực, bút bi, mà cho chúng viết bằng bút ch́.  Bởi v́, bàn tay yếu ớt và chưa biết viết của các em sẽ có lúc viết những nét nghuệch ngoặc, sai từ này đến từ khác.  Và khi đó, các em sẽ dùng tẩy để xóa đi những chữ viết chưa đúng, chưa đẹp của ḿnh.

 

Chúng ta cũng vậy, không ai sinh ra đă có thể viết lên những bài ca cuộc đời một cách hoàn chỉnh.  Không ai có thể trưởng thành mà chưa một lầm vấp ngă hay mắc sai lầm.  V́ thế, trong cuộc sống này, chúng ta cũng cần có một cục tẩy cho riêng ḿnh.  Cục tẩy giúp xóa đi những sai lầm vấp váp của người khác và của chính bản thân ḿnh. 

 

Bất cứ ai cũng có lúc gặp sai lầm, bất cứ ai cũng gây ra những lỗi lầm khắc sâu trong ḷng người khác.  Có người ghi nhớ để rồi măi măi khắc khoải v́ vết thương đó. Có người để nó bị thời gian xóa đi, trống trơn phẳng lặng để viết lên những bài viết cuộc đời đặc sắc hơn, ư nghĩa hơn!

 

Cần biết chấp nhận sai lầm như một điều tự nhiên trong cuộc sống.  Cục tẩy là để xóa đi những chữ viết chưa được đẹp, chưa được chính xác.  Chúa ban cho chúng ta một trái tim biết tha thứ, biết bao dung – nên chúng ta phải cần sử dụng nó – không sử dụng nhiều th́ dần dần nó sẽ trở thành chai lỳ, và khó cho chúng ta sử dụng.  Cho nên chúng ta phải luyện tập tha thứ mỗi ngày.  Cũng như cục tẩy, phải ṃn dần theo năm tháng, chứ nếu nó cứ mới măi như ngày xuất xưởng, th́ cục tẩy sẽ không c̣n ư nghĩa ǵ cả.   Không sử dụng cục tẩy, cuộc đời của chúng ta sẽ chi chít những vết gạch xóa sau những lần mắc sai lầm. 

 

Thế giới hôm nay đang bị thống trị bởi bạo lực và oán thù. Những cuộc chiến tranh dai dẳng giữa các quốc gia; những xung đột giữa những người khác màu da, khác tôn giáo, khác quan điểm chính trị; những thảm kịch vô phương hàn gắn trong gia đ́nh.  Con người để cho hận thù lôi kéo và không sao thoát ra khỏi cái ṿng ân oán nghiệt ngă.  Cho nên xă hội hôm nay lại càng cần lắm những người dám chịu thiệt tḥi, dám bẻ găy oán thù bằng tha thứ, dám tin rằng t́nh thương có thể biến đổi quả tim chai đá của con người.  Lời Chúa luôn kêu gọi các Kitô hữu phải biết xây dựng một nền văn minh t́nh thương và tha thứ.

 

Tha thứ là lời mời gọi duy nhất để t́nh yêu lớn lên.  Tha thứ đem về một vẻ đẹp cho tâm hồn và mang lại b́nh an cho con người.  Người biết tha thứ, biết khoan dung độ lượng là người không chấp nhất, nhưng biết cảm thông với những lầm lỗi của kẻ khác….bởi v́ ḷng tha thứ, khoan dung độ lượng được xây dựng trên ư thức về những yếu đuối, về khả năng phạm lỗi của chính bản thân ḿnh.  Ta cũng phạm lỗi sao ḿnh lại kết án người khác?  Sự tha thứ làm nên vẻ đẹp của thế giới, một thế giới cảm thông, một thế giới chan chứa t́nh huynh đệ, một thế giới mang vẻ đẹp của dung nhan Thiên Chúa. 

 

Chúa Giêsu v́ yêu thương đă hiến dâng chính ḿnh trên hy tế thập giá đễ ban ơn cứu độ cho nhân loại.  Với hiến tế trên bàn thờ, Chúa Giêsu vẫn tiếp tục tuôn đổ ơn cứu độ và trao ban sự tha thứ cho con người.  V́ thế khi ta đón nhận Thánh Thể, chúng ta được mời gọi đế sống và biết tha thứ cho nhau….tha thứ cho bản thân, tha thứ cho gia đ́nh, cho vợ, cho chồng, cho con cái và cha mẹ, cho người thân, và cho tất cả những anh chị em đă làm thương tổn đến chính ḿnh.   Đón nhận Thánh Thể cũng là nguồn sức mạnh, nguồn t́nh yêu để chúng ta biết tha thứ cho nhau như chính Chúa Giêsu đă làm cho đời mỗi người chúng ta.

 

Lm. GB Nguyễn Đ́nh Hoàng

 

* * * * * *   * * * * * *