Cải Thiện Cuộc Sống

Chúa Nhật XXVI thường niên - Năm A

Đă là người th́ không ai tránh khỏi lỗi lầm.

V́ mọi người đều mắc phải lầm lỗi nên bất cứ ai cũng cần phải sám hối và sửa ḿnh. Vô t́nh mắc phải lầm lỗi th́ không đáng lên án, nhưng thái độ ngoan cố không nhận lỗi, không ăn năn sửa ḿnh là điều tai hại và đáng trách.

Thế nên, hôm nay Chúa Giê-su muốn dạy chúng ta bài học quan trọng giúp chúng ta ăn năn phục thiện để trở thành người tốt.

Để cụ thể hoá bài học của ḿnh, Chúa Giê-su dùng dụ ngôn sau đây:

Một người cha có hai con. Sáng hôm ấy, ông đến với đứa con thứ nhất và bảo nó: "Nầy con, hôm nay con hăy đi làm vườn nho với cha". Nó ương ngạnh trả lời: "Không! Con không đi!".

Người cha buồn ḷng lặng lẽ quay sang đứa khác, mời nó ra vườn làm việc với ông. Cậu nầy dạ dạ vâng vâng: "Con sẽ đi!", nhưng rồi không thấy tăm hơi đâu cả.

Sau đó, người con thứ nhất hồi tâm lại, thấy được sai trái của ḿnh nên hối hận, ra vườn cùng làm với cha.

Như thế, người con thứ nhất, dù ban đầu có phần ương bướng, nhưng về sau, anh biết suy đi xét lại, biết nhận ra lầm lỗi của ḿnh và có quyết tâm sửa chữa nên đáng được tuyên dương. Trong khi đó, người con thứ hai bề ngoài có vẻ ngoan hiền, dạ dạ, vâng vâng… nhưng rồi, anh chẳng vâng lời cha, chẳng biết  hoán cải, sửa ḿnh.

Khi nói với các thượng tế và kỳ lăo rằng: "Những người thu thuế và gái điếm sẽ vào Nước Thiên Chúa trước các ông", Chúa Giê-su có ư phê phán các vị nầy, bề ngoài có vẻ tốt lành thánh thiện, nhưng bên trong th́ chai lỳ trong tội mà không ăn năn sửa lỗi, đồng thời Ngài cũng ngợi khen những người tội lỗi biết sám hối ăn năn sửa ḿnh.

Chúa Giê-su c̣n đặc biệt tỏ ḷng yêu mến đối với những người biết hối cải qua câu chuyện người cha nhân lành và đứa con phung phá. Khi người con hoang đă phá sạch cả nửa gia tài với bọn đàng điếm nhưng rồi biết hồi tâm lại, biết thống hối ăn năn và quyết tâm chỗi dậy trở về cùng cha th́ người cha quên hết mọi lầm lỗi của nó, chạy ra ôm hôn nó, tiếp đón nó với tất cả t́nh yêu thương. (Luca 15, 11-32)

Trong khi đó, Chúa Giê-su tỏ ra buồn phiền v́ sự chai lỳ của những người Do-thái không chịu ăn năn sám hối và đôi khi, Ngài cảnh cáo họ bằng những lời lẽ nặng nề.

Cải thiện nội tâm là điều rất cần thiết

Khi biết mặt mày lem luốc, dơ bẩn, chắc chắn ai trong chúng ta cũng vội lau rửa cho sạch sẽ ngay.

Khi thấy áo quần bẩn thỉu hôi hám, chúng ta sẽ thay đổi y phục liền.

Khi biết thân thể ḿnh dơ bẩn, chắc chắn chúng ta sẽ tắm rửa tức khắc.

Khi diện mạo hay vóc dáng của ḿnh không được hài hoà xinh đẹp, nhiều người sẵn sàng bỏ ra những số tiền rất lớn, nhờ đến các thẩm mỹ viện, để cải thiện vóc dáng, để làm tăng vẻ đẹp của thân ḿnh.

Vậy mà khi tâm hồn trở nên xấu xa v́ tội lỗi, thói hư và tật xấu, nhiều người vẫn cứ để mặc như thế hết ngày nầy qua ngày khác mà chẳng áy náy chút nào!

Những khiếm khuyết của thân xác hay những vết dơ trên áo quần không làm giảm sút giá trị con người bao nhiêu. Chỉ có những xấu xa đê tiện trong nội tâm con người mới thực sự làm cho người ta ra nhơ uế. (Mác-cô 7,20)

Chính v́ thế, ăn năn sửa lỗi để xoá đi những xấu xa đê tiện trong tâm hồn, để làm cho tâm hồn nên đạo đức, thanh khiết, cao cả… là việc làm hết sức quan trọng.

Trong công nghệ thông tin hay sản xuất hàng tiêu dùng, việc cải tiến chất lượng sản phẩm là vấn đề sinh tử của các công ty. Châm ngôn của các nhà phát minh và chế tạo là: “Cải tiến hay là chết.” Thế nên người ta không ngừng rà soát lại những nhược điểm của sản phẩm và phải khắc phục bằng mọi giá trước khi tung ra thị trường.

Giá trị con người vượt xa giá trị hàng hoá cả triệu lần. Ước ǵ trong lĩnh vực đạo đức, mỗi người cũng rà soát lại những khuyết điểm của ḿnh để cải thiện cho xứng với tầm vóc người con cái Chúa.

Lạy Chúa Giê-su,

Xin giúp chúng con hiểu rằng nét đẹp của tâm hồn quan trọng hơn vẻ đẹp thể xác và những điều xấu xa đê tiện trong nội tâm con người mới thực sự làm cho người ta ra nhơ uế, nhờ đó, chúng con  sẽ luôn chăm lo rửa sạch tâm hồn, cải thiện nếp sống, để ngày càng trở nên người có phẩm chất cao đẹp, có đạo đức và văn hoá.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

* * * * * *   * * * * * *