Mến Chúa và Yêu Người

Bài giảng CN 30 thường niên năm A - Mt 22, 34-40

Giảng thuyết: Lm. GB Nguyễn Đ́nh Hoàng

 

Trong những ngày qua, người Việt trong nước cũng như ở ngoài nước, đều hướng về miền trung Việt Nam, để chia sẻ những mất mát mà người dân miền trung đang phải hứng chịu do lũ lụt.  Trong những ngày qua, đă có biết bao nhiêu đoàn cứu trợ thiện nguyện, do hội đồng giám mục Việt Nam phát động, hoặc do các cha, các sơ tự làm riêng lẻ, rồi bên Phật Giáo cũng có những đoàn cứu trợ, rồi có những nhóm thiện nguyện tự phát do các cá nhân, các tư nhân đứng ra tổ chức cứu trợ.

  

Có cô thợ nail kia, đang dũa miệt mài tới 9 giờ đêm cho người khách hẹn.  Làm xong, bà Mỹ chuẩn bị trả tiền, bỗng hỏi: “Sao mày nhận khách trễ vậy?”  Cô ta đáp: “Tao ráng kiếm thêm chút tiền để gởi về Việt Nam ủng hộ người dân miền trung đang bị lũ lụt.  Dân tao đang khổ tận cùng.”  Bà khách Mỹ vội chạy nhanh ra xe, rồi quay lại với mớ tiền lẻ trên tay, nói với cô thợ nail: “Mày cho tao ủng hộ với, tao chỉ c̣n có bấy nhiêu tiền mặt”.  Cô thợ nhận lấy những đồng tiền của bà khách, nước mắt cô sắp trào ra, uất nghẹn… cô nghĩ “Giá như đám cầm quyền máu đỏ Việt Cộng mà chúng nó cũng có một trái tim lương thiện, một trái tim biết rung cảm như bà Mỹ này, th́ chắc dân Việt Nam ḿnh, đặc biệt là người dân miền trung trong những ngày qua, sẽ không khốn khổ như bây giờ.”

 

Mà đúng vậy, trong những ngày băo lụt ở miền trung, chính quyền cộng sản h́nh như làm ngơ, và không đả động ǵ tới việc phát động cứu trợ, và chỉ có vào cuộc một cách cho có lệ sau khi có các nhóm tự nguyện do các tôn giáo, các tổ chức tư nhân, các cá nhân thực hiện.  Đă vậy, các cán bộ nhà nước c̣n lấy đồ cứu trợ chia nhau: cái tốt th́ giữ để xài, cái xấu th́ mới đưa tới cho người dân đang đói khổ, hay là lấy đồ cứu trợ để làm qua biếu nhau.  Rồi khi các nhóm, các tổ chức làm từ thiện cứu trợ, th́ bị chính quyền địa phương ngăn cản, gây khó khăn, hoặc là khi các nhóm cứu trợ phát cho dân vừa rời khỏi hiện trường, th́ chính quyền tới thu lại tiền và đồ cứu trợ. 

 

Những hành vi của chính quyền Việt Cộng nói lên một chế độ thối nát, dă man, và họ xây dựng xă hội trên những lối sống vô cảm, dửng dưng với người dân Việt.  Họ chỉ biết trục lợi, vơ vét về cho bản thân, cho gia đ́nh, và cho đảng phái của họ.  Việc mà lũ lụt tại miền trung th́ xảy ra hằng năm; thế mà chính quyền chẳng có một phương án nào, hay là một cách thức nào để giảm thiểu các cơn lũ lụt; mà h́nh như càng ngày càng lũ lụt lại càng nhiều.

 

Phải chăng, ngoài việc đốt rừng, phá rừng, lấy gỗ để xây dinh thự, xây biệt thự, làm đồ trang trí trong nhà, làm lợi riêng cho các cá nhân, hay một phe nhóm, để rồi dẫn đến việc lũ lụt ngày càng nghiêm trọng; hay bên cạnh đó, chính quyền lại càng mong cho có nhiều lũ lụt, để họ có thể nhận được những đồng tiền cứu trợ từ nước ngoài: rồi họ ăn chặn, ăn bớt chia chát với nhau số tiền họ nhận được do nước ngoài viện trợ, hoặc là họ sẽ kêu gọi người dân quyên góp cho các cơ quan chính phủ để cứu trợ; thế nhưng thực tế, những cơ quan này cũng là cái chiêu bài để lấy tiền cứu trợ của người dân.

 

Bên cạnh việc lũ lụt do mưa băo, th́ c̣n cảnh xả nước thủy điện một cách quá tải dẫn đến cơn lũ quét sạch nhiều thôn làng, gây thiệt hại đến tính mạng người dân một cách thương tâm, nhưng những cơ quan chức năng vẫn thản nhiên bảo rằng “xả lũ đúng quy tŕnh”, “vỡ đê có kế hoạch” mà không hề nuối tiếc cho những việc làm sai trái của ḿnh, dẫn đến việc phá hoại biết bao hoa màu, tài sản, và mạng người.

 

Tại sao người cộng sản lại không c̣n biết chạnh ḷng thương xót với người dân? Tại sao người cộng sản lại quá dửng dưng với nỗi đau của tha nhân, nhất là người dân của họ?  Phải chăng đây là căn bệnh vô cảm mà chủ thuyết cộng sản đă mang lại cho con người và cho nền văn minh nhân loại. Cái nguy hiểm của bệnh vô cảm, và dửng dưng đó đă phá hủy hết t́nh liên đới giữa con người với nhau.

 

Văn hoá người V́ệt  ḿnh có truyền thống vô cùng tốt đẹp, đó là “thương người như thế thương thân”, “một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ”… Thế nhưng sự vô cảm mà chế độ và chủ thuyết cộng sản theo đuổi, đang gặm nhấm những truyền thống tốt đẹp đó.  Nó đă khiến cho con người ta xa lạ với nhau, dẫn đến việc người ta dửng dưng đến những nỗi thống khổ của anh em đồng loại ḿnh.  Người Việt Nam trước năm 75, luôn hiền hoà, lương thiện, thế nhưng chỉ sau 45 năm, chế độ cộng sản đă biến người dân thành dữ tợn, vô cảm, và độc ác hơn

 

Và nếu chúng ta để cho căn bệnh này lan tràn, th́ nó sẽ làm cho xă hội chết về t́nh người.  Một xă hội không c̣n t́nh liên đới, một xă hội không c̣n t́nh yêu thương, một xă hội mà mạnh ai nấy sống, th́ nó sẽ hủy diệt xă hội, bởi lẽ khi không c̣n ai quan tâm tới ai, th́ xă hội sẽ không c̣n t́nh người, không c̣n sự đồng cảm với nhau.   

 

Trong bài Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu  đă nói cho những người biệt phái và cả chúng ta về cái giới răn quan trọng nhất, mà nó bao gồm tất cả lề luật thời Cựu ước và cho tới thời Tân ước: đó là mến Chúa và yêu người. 

 

Qua bài Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu muốn mỗi người chúng ta phải làm sống lại tin mừng yêu thương của Chúa trong một thế giới đang chết về t́nh người và ḷng nhân ái.   Trong một xă hội khi mà con người ta vô cảm và dửng dưng với nhau, th́ chúng ta được mời gọi để dậy lên một nếp sống yêu thương, biết san sẻ t́nh thường và ḷng trắc ẩn, biết cảm thông và sống bác ái với nhau.

 

Nhưng liệu rằng, mỗi người chúng ta có dám sống triệt để giới răn mến Chúa yêu người giữa một xă hội vô cảm hay không?  Liệu rằng chúng ta có dám chịu thiệt tḥi để người khác hưởng thụ trên ḷng quảng đại của chúng ta hay không?  Liệu rằng chúng ta có dám yêu người khi mà người ta đang chơi xấu, đang lợi dụng, đang làm hại chúng ta?  

 

Liệu rằng giữa một thế giới đang băng hoại về t́nh người, đang sống vô cảm, th́ chúng ta có dám thắp lên ngọn lửa của yêu thương, để sưởi ấm cho những ai đang cô đơn, thất vọng, và chán chường không?  Liệu rằng giữa một thế giới đang bán rẻ lương tri, th́ chúng ta có dám sống tôn trọng lẫn nhau, biết sống cho t́nh người cao quư, hơn là những của cải vật chất tầm thường không?  Liệu rằng giữa một xă hội mà chân lư đang bị vùi dập, th́ chúng ta dám sống cho sự thật, dù có bị nghi kỵ, hiểu lầm, kết án, và tẩy chay không?  Liệu rằng giữa một thế giới mà người ta có thể nhân danh quyền lợi của ḿnh để làm hại người khác một cách phi nhân, th́ chúng ta có dám sống theo gương Chúa Giêsu - dám sống v́ mọi người và cho mọi người. 

 

Chắc chắn đây là một thách đố và cũng là đ̣i hỏi triệt để, v́ căn tính của người môn đệ Chúa là “kính mến Chúa hết ḷng, hết linh hồn, hết trí khôn, và yêu mến tha nhân như chính ḿnh”.  Nhưng nếu trong đời Kitô hữu mà chúng ta không có và không những thách đố, th́ chúng ta chưa thực sự sống đúng tin mừng của Chúa.  Sống đúng tin mừng của Chúa là phải dám lội ngược ḍng đời: dám sống một cách vị tha, sống một cách bác ái, sống một cách chia sẻ tận t́nh, và sống một cách yêu thương hết ḿnh.

 

T́nh yêu, ḷng quảng đại, sự vị tha chính là lẽ sống, là hơi thở của người Kitô hữu chúng ta.  Không có t́nh yêu th́ sức sống của người tín hữu đă không c̣n.  Không có ḷng quảng đại th́ không c̣n là nhân chứng cho Tin mừng Nước Trời của Chúa.  Chúng ta không thể nói yêu Chúa mà lại bỏ rơi anh em của ḿnh! Chúng ta phải vượt lên trên ḷng ích kỷ, sự hẹp ḥi của nhân thế để làm chứng cho một t́nh yêu nhân ái, bao dung và vị tha.

 

Ước ǵ giữa một thế giới t́nh người đang chết dần t́nh người, chúng ta hăy thắp lên ngọn lửa của yêu thương, để sưởi ấm cho những ai đang cô đơn, thất vọng v́ thiếu vắng t́nh thương, sự cảm thông và nâng đỡ của anh em.

 

Chúng ta cùng cầu xin Chúa ngày hôm nay, giúp chúng ta biết thăng tiến bản thân khi biết lồng vào những công việc của ḿnh bằng t́nh yêu nồng nàn, vị tha, bao dung, và nhân ái.  Một t́nh yêu với Chúa nồng nàn để có thể kính mến Chúa trên hết mọi sự.  Một t́nh yêu với tha nhân thẳm sâu để có thể chia sẻ, cảm thông với nhau trong mọi nỗi vui buồn của cuộc sống.  Nhờ đó, mỗi người chúng ta có thể trở nên khí cụ sống động của t́nh yêu Thiên Chúa trong cuộc sống làm người, và làm Kitô hữu.

 

Lm. GB Nguyễn Đ́nh Hoàng

 

* * * * *   * * * * * *