Sẵn Sàng Chờ Đón Chúa

Suy niệm CN 32 Thường Niên Năm A (Mt 25, 1-13)

Lm. GB Nguyễn Đ́nh Hoàng

Chúng ta đang sống trong những ngày đầu tháng 11, tháng mà Giáo Hội dành để tưởng nhớ và cầu nguyện cho những linh hồn đă qua đời.  Mấy ngày qua, tôi cũng có dịp tới nghĩa trang của giáo xứ và của địa phận, để thăm một số giáo dân của giáo xứ, và những người quen đă qua đời.  Tôi cũng gặp một số người ra nghĩa trang để thăm những người thân yêu của họ…rồi thắp vài nén nhang tưởng nhớ và cầu nguyện.  

Nghĩa trang Công Giáo Calvary Cemetary in Saint Paul, MN

Nh́n những ngôi mộ giữa cảnh trời thu, rồi nh́n những chiếc lá vàng rơi rụng khắp nghĩa trang và trên từng, tôi nghĩ về thân phận của những chiếc lá cũng như thân phận đời người.  H́nh như có một cái ǵ đó nó liên kết với nhau  Nhớ tới bài thơ “Tiếng Thu” của thi sĩ Lưu Trọng Lư,

Em nghe không mùa thu.

Lá thu rơi xào xạc.

Con nai vàng ngơ ngác.

Đạp trên lá vàng khô.

Màu vàng của lá, màu úa của cỏ, nắng nhạt gió chiều là những h́nh ảnh đặc trưng của mùa thu.  Có người ví von “mùa thu là mùa chịu tang của những chiếc lá vàng”.  Nh́n những chiếc lá rơi trong cơn giớ, chúng ta nhận thấy mỗi chiếc lá chọn cho ḿnh một cách rời cành khác nhau. Có những chiếc lá ra đi trong sự quằn quại, dùng dằng bịn rịn như thể không muốn ĺa cành; có những chiếc lá loạng choạng buông ḿnh cách nặng nề nghiêng ngă trên mặt đất. Lại có những chiếc lá ra đi cách nhẹ nhàng chậm răi, thanh thản, an nhiên. Một đời lá mong manh, chóng tàn rồi rụng xuống.  Mới đó, tháng trước, tuần trước lá c̣n xanh tươi, mà nay đă úa vàng ĺa cành.

Đời người có khác chi một chiếc lá cuối thu.  Có những người ra đi trong bấn loạn, hối tiếc, khổ đau, nặng nhọc.  Lại có người ra đi về với cội nguồn một cách thanh thản nhẹ nhàng.  “Lá rụng về cội”.  Lá rơi xuống đất rồi lại trở thành chất dinh dưỡng nuôi cây.  Lá góp thân xác tàn úa để trả ơn cho cây. Đời lá ngắn ngũi, thế nhưng lại đầy ư nghĩa nhân sinh.

Nh́n mùa thu, nh́n lá vàng rơi, ta nhớ lời Thánh Kinh, sách Giảng Viên nói: “Có thời gian sinh ra, th́ có thời gian chết đi, có thời gian khóc lóc, th́ có thời gian vui cười”.  Mỗi loài thụ tạo đều có thời hạn của nó. Đời người cũng như chiếc lá mỏng manh, ngắn ngủi, cũng có giới hạn của nó.  Chỗ dựa trần gian chẳng an toàn vững chắc.  Tiền bạc vật chất, bằng cấp, kiến thức, chức quyền, danh vọng đều chóng tàn phai.  Sức khoẻ, sắc đẹp rồi cũng sẽ bị hao ṃn theo tuổi đời năm tháng.

Nh́n lá vàng rơi, chúng ta nhận ra sự thật cay đắng nhất của đời người là sự chết.  Chết nó chẳng từ ai và chẳng thương tiếc ai.  Giàu nghèo sang hèn, trí thức hay b́nh dân, văn minh hay lạc hậu…ai rồi cũng phải chết cả.  Nó đến bất ngờ làm ta bàng hoàng. Nó khiến ta phải bỏ lại tất cả mọi thứ mà ta đă gắn bó và lo gom góp suốt đời để ra đi với hai bàn tay trắng.  Dù văn minh đến đâu, con người vẫn không thắng nổi cái chết, dù có thông minh, tài năng đến đâu cũng không thể thắng được nó bằng sức mạnh của khoa học kỹ thuật hay là bằng công nghệ y khoa.  Trận đại dịch Covid chứng minh cho tất cả chúng ta sự thật đó.

Đứng trước cái chết, mọi người đều b́nh đẳng.  Có thể nói huyệt mộ là nơi b́nh đẳng nhất.  Trước đây, khi c̣n sống, người ta có thể khác nhau về tuổi tác, xa nhau về môi trường sống, khác nhau về địa vị, công việc…nhưng khi chết tất cả đều nằm dưới nấm mồ, không khác biệt nhau lắm.  Khi c̣n sống, người ta có thể không sống cạnh nhau được do hiềm khích, cho tranh chấp, do ghen tị, do hận thù như; thế nhưng khi chết họ vẫn có thể ở gần nhau và cạnh nhau mà không hề có những căi cọ, tranh giành, so sánh, đôi co với nhau, và vẫn an b́nh nằm kề cạnh nhau

Nghĩa trang Công Giáo Calvary Cemetary in Saint Paul, MN

V́ thế khi chọn tháng 11, trong mùa thu là tháng dành riêng để cầu nguyện cho các linh hồn, th́ Giáo Hội muốn mời gọi người Kitô hữu chúng ta: một mặt tưởng nhớ tới những người đă khuất để cầu nguyện cho họ. Mặt khác, Giáo Hội cũng muốn chính những người c̣n đang sống hăy nghĩ đến thân phận của ḿnh, một ngày nào đó rồi cũng sẽ phải ra đi như những người thân yêu của ḿnh đă lần lượt ĺa bỏ thế gian để về với thế giới bên kia.  Hôm nay họ th́ mai mốt ǵ cũng đến lượt chúng ta mà thôi.

Nghĩ về kiếp người mong manh, mỏng ḍn, và yếu đuối đó.  Người tín hữu chúng ta sự bất lực của ḿnh, để chúng ta biết hướng về Chúa, hướng về cuộc sống đời sau, để mỗi người chúng ta biết tích lũy cho ḿnh những hành trang cần thiết cho hành tŕnh đi về nhà Chúa.  Mà không chỉ có niềm tin tôn giáo, niềm tin vào Chúa mới giúp chúng ta sống cho đời sau, sống cho nước trời.  Cha ông ta đă lưu truyền cho con cháu những lời khuyên dạy thật hữu ích như là câu ca dao:

Người trồng cây hạnh người chơi

Ta trồng cây đức để đời về sau.

Hôm nay Chúa Giêsu đă so sánh Nước Trời giống như 10 cô  trinh nữ đi đón chàng rể: năm cô khôn ngoan và năm cô khờ dại.  Các cô khờ dại đă mang đèn mà không mang dầu theo, c̣n năm cô khôn ngoan đă mang đèn và c̣n đổ dầu đầy b́nh.”  Có thể những cô khờ dại này tưởng rằng chỉ cần chưng diện cho cái đẹp bên ngoài, cho cái thân xác, để rồi quên mất cái điều cần thiết hơn….đó là cái chất liệu bên trong cho tâm hồn.  Họ không thể ngờ được cái sự việc của chàng rể đến muộn, họ không thể ngờ được thời gian chàng rể đến là thời gian đèn của họ đă hết dầu. 

Cái chết đối với mỗi người chúng ta cũng thế.  Chúa nói với chúng ta qua bài tin mừng hôm nay “vậy hăy tỉnh thức, v́ các người không biết ngày nào, giờ nào”.  Đây là cái tâm t́nh mà chúng ta cần phải có…không chỉ có mang đèn, mà c̣n phải đổ dầu đầy b́nh nữa.  Có nghĩa là mang danh người Kitô hữu, mang danh người Công Giáo chưa đủ.  Đi lễ mỗi tuần, tham gia các hội đoàn cũng chưa chắc đă đủ, nhưng c̣n cần phải sống hết ḿnh với những đ̣i hỏi của tin mừng và của Chúa.  Đ̣i hỏi lớn nhất của Chúa chính là sống yêu thương, sống bác ái, sống đời phục vụ, sống đời cống hiến cho Chúa và cho tha nhân

Sẽ có một ngày cuộc đời trần thế này sẽ chấm dứt, sẽ có một ngày Chúa sẽ đến để mang chúng ta ra khỏi cuộc sống này…Ngày đó chắc chắn sẽ rất bất ngờ….có người có thể là hôm nay, là hôm mai, là tuần sau, tháng sau, năm sau…không ai biết và đoán trước được.  Không ai biết trước được ngày giờ chết của ḿnh.  Chẳng ai biết là Chúa sẽ gọi ḿnh trong biến cố nào, hoàn cảnh nào.  Chính v́ thế mà chúng ta cần phải tỉnh thức luôn…tỉnh cả khi ăn, khi uống, và cả trong giấc ngủ.

Lời Chúa ngày hôm nay nhắc nhở cho tất cả chúng ta…chúng ta phải sống ngày hôm nay như là ngày duy nhất và là ngày cuối cùng trong đời của ta.  Và nếu chúng ta biết sống như là ngày cuối cùng của ḿnh th́ chúng ta sẽ cảm nhận được, mỗi ngày sống là một ơn huệ Chúa ban, mỗi ngày sống là một cơ hội để chúng ta gặp gỡ Chúa, mỗi ngày sống là một ngày để ta yêu thương nhau, giúp đỡ nhau, phục vụ nhau, và cống hiến cho nhau hết ḿnh.

Ước ǵ, trong những ngày của tháng 11 này, và trong suốt những năm tháng ta c̣n lại nơi dương thế này, mỗi người chúng ta luôn biết nhắc nhở ḿnh: là hôm nay là ngày duy nhất và là ngày cuối cùng trong cuộc đời của ta…hôm nay có thể là ngày Chúa đón ta về.  Và nếu chúng ta luôn biết nhắc nhở bản thân như vậy, th́ tôi tin chắc rằng, chúng ta sẽ luôn biết sống cái tâm t́nh sẵn sàng…qua những việc tốt, những việc thánh thiện mà ta sẽ làm v́ Chúa và cho gia đ́nh, cho anh chị em chúng ta.   Mà nếu ta sống được như vậy, th́ ngày Chúa đến, dù nó có bất ngờ, th́ chúng ta cũng sẽ được b́nh an, thanh thản ra đi, và chắc chắn Chúa mang chúng ta về quê trời nơi mà Ngài đă hứa ban cho những ai luôn tỉnh thức và đợi chờ Ngài. 

Lm. GB Nguyễn Đ́nh Hoàng

* * * * * *   * * * * * *