Trong Đời

Chúa Nhật IV Thường Niên - Năm B

Đoạn Tin Mừng hôm nay là một trong nhiều trường hợp đề cập đến thần dữ hay ác thần, tức là ma quỷ. Ma quỷ thế nào? Ngày nay chúng c̣n hoạt động trên trần gian không?

Trước hết, thiết tưởng cần phân biệt ma và quỷ. Đây là hai loại khác nhau chứ không phải là một mà người Việt Nam chúng ta thường gọi chung với nhau là ma quỷ. Ma, theo lối hiểu thông thường, là hồn người chết hiện về để ám ảnh, đe dọa hoặc liên hệ ǵ đó với người sống. C̣n quỷ là loại thiên thần hư hỏng, đă bị Thiên Chúa đày xuống hỏa ngục. Như vậy, ma có không? Nhiều người tin mà cũng nhiều người không tin. Nếu hiểu là một loài vô h́nh như ma xó, ma trơi hay ma này ma nọ… th́ không có. C̣n nếu hiểu là hồn người chết hiện về th́ có, nhưng cũng chỉ xảy ra trong một số trường hợp rất họa hiếm, do sự cho phép đặc biệt của Chúa, để đương sự nhắn bảo một điều ǵ đó với người sống, hay do ủy nhiệm riêng Chúa trao phó cho đương sự, như thỉnh thoảng nghe nói linh hồn này hay linh hồn kia trở về dương gian trong một vài tích truyện. C̣n quỷ th́ sao? Phải công nhận là có, v́ Kinh Thánh đă nói đến nguồn gốc của chúng. Chúng được nhắc đến nhiều lần trong Tin Mừng. Chính Chúa Giêsu cũng đă bị chúng cám dỗ.

Như vậy, quỷ có thật, chúng vẫn có mặt và hoạt động trên trần gian này. Nhưng sự xuất hiện của chúng tinh vi, kín đáo, khéo léo, nên người ta tưởng rằng dường như chúng không có, hay có chăng th́ cũng bị ánh sáng khoa học đẩy lui và quật ngă rồi. Đây là một thứ thái cực mới đi ngược lại thái cực cũ. Nghĩa là trước kia, khi khoa học chưa phát triển và tiến bộ, người ta sợ hăi và thường nói đến ma quỷ như những thế lực ghê gớm, gây "kinh hồn" cho nhiều người, thậm chí lại c̣n nh́n thấy chúng ở khắp nơi nữa. C̣n bây giờ, khoa học tiến bộ vượt mức, người ta lại cho ma quỷ là một chuyện hoang đường, bịa đặt, không liên quan ǵ với cuộc đời con người tại thế.

Phải công b́nh nhận định rằng: khoa học đă có tác dụng lớn lao trong việc trừ ma đuổi quỷ ra khỏi xă hội con người. Ở đâu dân trí được nâng cao, đời sống văn minh, ma quỷ xem ra rút lui có trật tự.

Muốn nghĩ thế nào th́ nghĩ, đối với chúng ta, điều chắc chắn là quỷ có thực và không chỉ coi thường hoạt động cũng như sự phá hoại của chúng trên đời sống con người ở trần gian này… Dĩ nhiên cũng phải nói ngay: ảnh hưởng và sức phá hoại của chúng nằm trong phạm vi nội giác và vô h́nh nhiều hơn, nên chúng ta cũng cần đương đầu với chúng trên mặt trận ấy, nghĩa là trong cuộc chiến đấu chống các cơn cám dỗ để giữ ḷng trung thành với Chúa và đẩy lui những tấn công nguy hại của chúng.

Tuy nhiên, chúng ta chớ lầm và đừng vội gán cho Satan, đổ lỗi cho quỷ dữ tất cả những ǵ xấu xa trong cơi loài người. Kinh thánh cho biết: Satan là kẻ cám dỗ. Nhưng một điều đáng suy nghĩ là đối với Đức Kitô, tất cả những ai t́m cách ngăn cản anh em ḿnh thực hiện sứ mệnh Thiên Chúa, người ấy cũng đáng gọi là Satan, đối thủ hay là kẻ cám dỗ. Chứng cớ là thánh Phêrô đă bị Chúa quở mắng, gọi là Satan, khi ông tỏ ư ngăn cản Chúa đi chịu nạn chịu chết để cứu chuộc loài người.

Câu chuyện thánh Phêrô bị quở mắng và bị coi là Satan làm chúng ta nghĩ đến những câu chửi rủa mà người Việt Nam hay dùng như: "đồ quỷ", "thằng quỷ". "con quỷ", "quỷ sứ", "nó ra ma ra quỷ", "đến quỷ cũng phải chịu mày"… Những câu chửi rủa đó thường được áp dụng cho những kẻ nghịch ngợm. Th́ ra người Việt Nam cũng đă khám phá ra rằng: ngoài thứ quỷ mà Kinh Thánh nói tới, c̣n có những thứ "quỷ đen đầu": có thực, bằng xương thịt, sống bên cạnh chúng ta hằng ngày, đó chính là những người anh em nhân loại của chúng ta.

Như vậy, ngoài việc công nhận sự hiện hữu của quỷ, chúng ta c̣n nh́n nhận một thực tại khác không kém phần quan trọng, đó là sự ác, sự xấu và tội lỗi, không phải là những món hàng hoàn toàn do Satan và bè lũ lén lút nhập cảng vào trần thế, nhưng chính là những đồ "nội hóa", được sản xuất ngay từ nội tâm mỗi người. Chúng ta không dè rằng Satan, kẻ cám dỗ, có thể là chính chúng ta. Không ai muốn nhận ḿnh là Satan, là kẻ cám dỗ, nhưng rất có thể và đôi khi chúng ta đă cám dỗ anh em ḿnh hành động trái với chân lư, công bằng và bác ái.

Bởi thế, vấn đề quan trọng không phải là cái ǵ cũng đổ lỗi cho quỷ, trái lại, mỗi người phải dứt khoát chọn sự thiện, chọn con đường của công lư và t́nh thương. Chúng ta không nên quá sợ hăi quỷ hay những chước cám dỗ của chúng. Nhưng trước hết, tự ḿnh đừng bao giờ xúi giục, cám dỗ anh em làm điều xấu, điều ác, điều tội lỗi; đồng thời cũng phải tỉnh thức đề pḥng những chước cám dỗ mà anh em có thể đem đến cho chúng ta.

(Sưu tầm)

* * * * * *   * * * * * *