T́nh Mẹ Thương Con
Lễ Các Đẳng Linh Hồn

Có một câu chuyện về một bà mẹ già ở Miền Tây, vùng đồng bằng Sông Cửu Long. Chồng mất sớm, bà ở vậy nuôi con được 25 năm. Lúc đứa con gái lớn khôn thành danh ở Mỹ, tháng nào cũng gửi về cho bà một lá thư và 200 đô-la tiêu xài.

Hết xuân này đến xuân kia, cô con gái luôn viện cớ này cớ nọ, không chịu về thăm người mẹ thương yêu. Khi người mẹ mất, cô về làm đáng tang rất to nhưng tuyệt nhiên cô không rơi một giọt nước mắt.

Đến khi mở chiếc rương mà bà cụ luôn để ở đầu giường, bỗng cô ̣a lên khóc nức nở, ôm lấy quan tài mẹ ḿnh hét lên như điên dại: "Mẹ...Mẹ ơi..."

Mọi người vây nhau xem trong chiếc rương có ǵ. À, th́ ra là những tờ đô-la mới toanh c̣n buộc dây. Và c̣n một mảnh giấy đă úa vàng, viết nguệch ngoạc được dán dính lại với tấm h́nh cô con gái lúc mới lọt ḷng:

"Tiền nhiều quá, mẹ xài không hết con à. Mẹ nhớ con lắm, mỗi khi nghe tiếng xe honda là mẹ chạy ra. Lần nào cũng không phải là con hết. Số tiền này mẹ để lại cho con, CON ĐỂ DÀNH PH̉NG KHI ĐAU ỐM nghe con."

Cô con gái đă có tất cả những ǵ một người phụ nữ có thể có: tiền, danh vọng, địa vị, chồng thành đạt, con ngoan. Nhưng cô đă mất một điều vô cùng thiêng liêng, đó là MẸ! 

Để diễn tả t́nh yêu thời mới, người ta hay nói chơi: "honey, money!", nghĩa là "t́nh ơi, tiền đây!" Nhưng vẫn luôn có thứ t́nh yêu vượt lên tất cả. T́nh yêu tinh ṛng, t́nh yêu nguyên thủy, mà t́nh mẹ là điển h́nh. 

Quả thực, trái tim của mẹ là hồng ân lớn lao mà Thiên Chúa tặng cho con người. Thế nhưng, cuộc đời luôn hợp rồi tan. Kiếp người luôn đong đầy nước mắt của chia ly. Cho dù mẹ có yêu ta đi mấy chăng nữa, cũng sẽ có ngày mẹ bỏ lại chúng ta để đi t́m một cơi riêng. Sẽ có ngày chúng ta sẽ không c̣n vui sướng khi gọi hai tiếng mẹ ơi, mà là tiếng nấc nghẹn từng lời hai tiếng mẹ ơi mà thưa rằng:

'Gió đưa cây cải về trời ...'
Rau răm theo bước con thời một thân!

từ nay nẻo đường trần con bước
chỉ một ḿnh sau trước quạnh hiu!
Mẹ ơi, con nhớ Mẹ nhiều ..

Hôm nay, chúng ta đang đứng bên ngôi mộ những người rất thân yêu là cha mẹ, ông bà, thân nhân, bè bạn của chúng ta. Họ đă bước qua cơi đời tạm này để vào cơi vĩnh hằng. Nhưng phận số của họ ở cơi xa xăm ấy là thiên đàng, là hỏa ngục hay đang được thanh luyện nơi luyện h́nh? Lo lắng về phận số của họ cũng mời gọi chúng ta hăy cứu giúp họ vượt qua những ngày tháng thanh luyện để vào chốn vinh quang muôn đời trong Nước Chúa. 

Tháng 11 là tháng để cầu nguyện cho những người đă chết trong thân xác bụi trần và đang cần được thanh luyện để được vào thiên đang vĩnh phúc, v́ "ai nên khôn mà không dại một lần". Ai cũng cần được thanh luyện trong t́nh thương của Chúa. V́ thế, trong đạo hiếu Việt Nam luôn mời gọi con cái hăy biết đền ơn đáp nghĩa mẹ cha qua những thánh lễ cầu nguyện cho tổ tiên, qua những hy sinh bác ái để lập công đền tội cho các tiền nhân. Nhớ đến công lao cha mẹ không chỉ bằng những giọt nước mắt nuối tiếc mà cần phải tỏ ḷng hiếu thảo qua lời kinh cầu hằng đêm và qua những việc lành phúc đức chúng ta làm cho cha mẹ mới là tấm ḷng hiếu thảo mà những tổ tiên đang cần nơi con cháu chúng ta.

Trong đức tin Kitô giáo, chúng ta biết rằng chết không phải là hết. Sau cái chết tôi sẽ đi gặp gỡ Đấng Tạo Hoá, và tính sổ cuộc đời ḿnh. Cùng đích của cuộc đời là được sống măi với Thiên Chúa. Nếu tôi đă sống trong ân nghĩa của Ngài, th́ chuyến đi cũng giống như trở về nhà của ḿnh.  Sinh kư tử quy, tôi trở về nhà để sống với Thiên Chúa, Đấng dựng nên tôi. Danh từ b́nh dân gọi đây là Nước Thiên Đàng, nơi không c̣n nước mắt, chỉ có niềm vui và hạnh phúc viên măn. 

Người Công giáo cũng có thể nói tháng 11 là mùa báo hiếu để chúng ta làm tất cả những ǵ có thể để đền đáp ân nghĩa mẹ cha mà nay đă qua đời. Xin cho chúng ta biết tận dụng tháng 11 để gia tăng việc cầu nguyện, để dâng lễ và làm việc phúc đức cho những người thân của chúng ta được sớm an nghỉ trong ḷng thương xót Chúa. Xin Chúa nhân từ tha thứ và đưa các ngài vào hưởng hạnh phúc muôn đời. Amen

Lm. Jos Tạ Duy Tuyền

* * * * *   * * * * *