Chuẩn Bị Cuộc Sống Đời Đời

(Mt 16, 24-27)

 

Ngày chết theo Văn hoá Việt Nam, ta thường gọi là ngày Mệnh chung – Qua đời - Từ trần - Tạ thế - Từ giă cơi đời v..v…Nhưng đi về đâu và tu thân tích đức thế nào, th́ ít ai quan tâm, để ư tới.


Người ta thường lo cho thân xác, của cải, người thân; nhưng ít lo cho linh hồn của ḿnh là tu thân là làm những việc lành.

 

Họ luôn t́m cách trốn tránh và nói như sau:
-  Khi c̣n trẻ th́ nói: Tôi c̣n trẻ quá, để từ từ rồi hăy tính.
-  Khi lớn lên th́ viện cớ quá bận rộn, có nhiều việc phải làm.
-  Khi đứng tuổi th́ viện cớ quá lo lắng nhiều việc cho tương lai.
- Khi về già th́ viện cớ quá già yếu, không c̣n sức để làm ǵ nữa.

 

Rồi khi đau yếu lại viện cớ là quá bệnh, chẳng làm được ǵ !
Đến khi sắp chết th́ cảm thấy qúa trễ !!!


* Theo truyền thống Việt nam th́ Sống là gởi, Thác là về.  Thế nhưng người ta cứ ôm chặt lấy cuộc sống với đử thứ đam mê thể xác, quá vơ vét của cải …cho  mạng sống tạm bợ của ḿnh ở trần gian, mà quên mất đời sống tâm linh cho cuộc sống đời đời..

 

Chúa Giêsu dạy điều kiện theo Chúa như sau: "Ai muốn theo Thầy,  phải từ bỏ chính ḿnh, vác thập giá ḿnh mà theo.  Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống ḿnh th́ sẽ mất; c̣n ai liều mạng sống ḿnh v́ Thầy, th́ sẽ t́m được mạng sống ấy.  V́ nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, th́ nào có lợi ǵ ? Hoặc người ta sẽ lấy ǵ mà đổi mạng sống ḿnh ? (Mt 16, 24-26)

 

Chuyện chiếc quan tài nhỏ:  Tại chùa Tô Châu bên Tàu có một nhà sư tên là Viên Thủ Trung, nổi tiếng là tu hành đắc đạo.


Nhà sư thường bày án thư trước chỗ ngồi, một cái quan tài nhỏ bằng gỗ bạch đàn, có một cái nắp đạy mở được.  Khách tới chơi, trông thấy thường ṭ ṃ hỏi, nhà sư trả lời: "Người ta có sống tất phải có chết, mà chết th́ vào ngay cái này. Tôi thực thấy làm lạ, người đời ai cũng chỉ biết có phú qúy, công danh, tài sắc, thị hiếu, lo buồn, vất vả suốt đời, chẳng biết đến cái chết là ǵ... Mỗi khi có việc ǵ không được vừa ư, khó chịu, tôi cầm lấy quan tài này mà ngắm, tức khắc tôi cảm thấy được yên ổn trong tâm hồn ngay."


Nhà sư nói thêm: Con người sở dĩ chạy theo tiền tài danh vọng đến độ chà đạp lên người khác, là v́ họ không nghĩ đến cái chết đang ŕnh rập sau lưng.  Khi tử thần xuất hiện th́ con người không kịp mang theo bất cứ tài sản nào.  Cái chết chỉ trở thành đáng sợ khi con người c̣n quá nhiều dính bén đối với trần thế này.


Nếu mọi người đều suy gẫm mỗi ngày, cái chết sẽ trở thành một người bạn đồng hành, giúp con người vượt qua được mọi chán chường, bận tâm thái quá.  Trong tất cả mọi sự, người khôn ngoan đích thực th́ luôn nghĩ đến cùng đích là sự sống đời đời.

 

* Một phút sưy tư: Hôm nay quư vị nh́n thấy rơ sự ra đi của người thân đang nằm bất động trong quan tài kia, suốt cuộc đời lo lắng bơi chải, bây giờ c̣n ǵ để mang theo: Phúc đức hay của cải?


Tôi c̣n nhớ, có môt nhà hiền triết kia bên Á Châu, trước khi chết ông dặn người nhà đục hai bên quan tài ra hai lỗ, để tḥ hai bàn tay của ông ra, để cho mọi người và con cái thấy là cả đời làm ăn bôn ba, bây giờ chỉ c̣n hai bàn tay trắng, chẳng mang theo được ǵ.!!


Chúa Giêsu muốn bạn: Hăy vác thập gía là từ bỏ dần những đam mê và danh vọng chóng qua, chấp nhận cái chết có thực ở đời này để tin vào sự sống vĩnh cửu.  Đó là người khôn ngoan trong hiện tại, để  khi chết được bước vào sự sống thật.  Chúa Giêsu đă vạch rơ cho bạn đi vào đời sống vĩnh cửu, không c̣n con đường nào khác.


Tóm lại Ngày phán xét:  Chúa Giêsu sẽ hỏi bạn về những điều kiện bạn đă theo Ngài: Giá trị cuộc sống của bạn hôm này chỉ có ở ngày chung thẩm, Chúa Giêsu quả quyết trong ngày đó Ngài là vị Thẩm Phán.  Ngài sẽ phán quyết căn cứ trên thái độ và cách sống của bạn đối với Ngài khi c̣n sống ở trần gian: "Ai muốn cứu mạng sống ḿnh th́ sẽ mất; c̣n ai liều mất mạng sống ḿnh v́ Thầy, th́ sẽ t́m được mạng sống ấy."   (Mt 16, 25)

 

Phó tế: JB Nguyễn văn Định

* * * * *   * * * * *