Hy Sinh Và Cầu Nguyện
Cho Các Linh Hồn Trong Lửa Luyện Tội

 

Chúa nhật 30-11-1919, bà Mechtilde Thaller, nhũ danh Von Schoenwerth, tín hữu Công Giáo Đức, êm ái trút hơi thở cuối cùng, hưởng dương 51 tuổi. Sau khi tắt thở, gương mặt bà biểu lộ niềm hạnh phúc và an b́nh khôn tả.

Trong số di vật của bà, người ta t́m thấy cuốn "Nhật Kư" ghi lại các đặc ân bà nhận lănh. Một trong những đặc ân đó là được tiếp xúc thân mật và thường xuyên với các Thiên Thần, khởi đầu là Thánh Thiên Thần Bản Mệnh của bà. Bà cũng có liên hệ với các Linh Hồn nơi Lửa Luyện Ngục. Bà nhận lệnh cầu nguyện và hy sinh cho các Linh Hồn. Bà viết:

Một buổi tối, Thiên Thần Bản Mệnh hỏi xem tôi có bằng ḷng bắt mối giây liên lạc chặt chẽ với các Linh Hồn nơi Lửa Luyện H́nh không. Tôi trả lời phải xin phép Cha Linh Hướng trước đă. Thiên Thần nói:

- Được, hăy hỏi ngay đi, càng sớm càng tốt, v́ sáng tinh sương ngày Lễ Nến, ta sẽ đến để biết câu trả lời. Từ đây tới đó, Cha Linh Hướng có đến 9 ngày để suy nghĩ. Nhưng nên nhớ rằng: nếu nhận lời, chị phải chịu mất hết niềm vui, ngoại trừ trong lúc cầu nguyện. Rồi chị sẽ phải chịu nhiều nỗi đau đớn đắng cay, nhưng chị không nên than phiền ǵ hết, trái lại, nên chấp nhận tất cả, giống y như các Linh Hồn trong chốn Luyện H́nh. Thánh giá của chị sẽ c̣n nặng hơn gấp trăm! Hăy suy nghĩ về tất cả điều đó, rồi chọn lựa!

Sau khi Cha Linh Hướng cho phép, tôi thưa vâng với Thánh Thiên Thần Bản Mệnh.

Chiều nay vào lúc 5 giờ, tôi ngồi trước bức ảnh Thánh Tâm Đức Chúa GIÊSU và cầu nguyện cho các Linh Hồn, bỗng chốc tôi thấy Thiên Thần Bản Mệnh đứng cạnh tôi. Bằng giọng hối hả ngài nói:

- Hăy chuẩn bị và đừng sợ hăi ǵ cả!

Có tiếng gơ cửa, tôi lo lắng trả lời:

- Mời vào!

Cha Phó quá cố bước vào pḥng. Dáng điệu ngài trông thật thảm thương và tiều tụy. Bằng một giọng yếu ớt, ngài nói:

- Măi đến hôm nay tôi mới tới được nhà chị. Tôi sung sướng không tả xiết. Mọi người đều quên tôi, ngoại trừ chị. V́ ḷng mến Chúa, xin chị nói với Cha Sở đừng quên hẳn tôi. Mỗi ngày tôi đều mong chờ lời cầu nguyện của Cha Sở, và ngài bắt đầu quên tôi. Phần tôi tôi luôn tha thiết cầu nguyện cho ngài. Nhưng giờ đây, hoàn cảnh chắc hẳn sẽ khả quan hơn, v́ tôi có thể đích thân đến nhà ngài!

Tôi liền hỏi Cha Phó c̣n phải chịu đau khổ lâu không, bởi v́ người ta đă xin không biết bao nhiêu Thánh Lễ cầu nguyện cho Cha rồi mà! Cha vừa khóc nức nở vừa trả lời:

- Trong tất cả Thánh Lễ này, tôi chỉ nhận được một. Bởi v́, khi c̣n sống, tôi đă cử hành Thánh Lễ vào những giờ giấc thất thường, khiến nhiều người không tham dự được, v́ không biết giờ nào. Và THIÊN CHÚA Công Minh giữ lại tất cả các Thánh Lễ dâng cầu cho Linh Hồn tôi, cho đến khi nào những người hụt tham dự Thánh Lễ ngoài ư muốn, được đền bù cân xứng!

Tôi hỏi Cha Phó quá cố xem tôi phải giúp ngài bằng cách nào. Ngài trả lời:

- Bằng sự kiên nhẫn và lời cầu nguyện!

Tôi hứa với Cha tôi sẽ chịu đau khổ cho ngài ngay đêm nay và sẽ cầu nguyện cho đến khi nào ngài được giải thoát khỏi Lửa Luyện Ngục. Tôi cũng hỏi Cha nước mắt Cha đổ ra tràn trề có thoa dịu phần nào nỗi khổ phải chịu không, Cha đáp:

- Có, có chứ, bởi v́ những giọt nước mắt này thanh luyện Linh Hồn tôi. Có điều nó làm tôi đau lắm. Tất cả đau khổ trên toàn thế giới, gọp chung lại, từ tạo thiên lập địa cho đến tận thế, cũng không là ǵ, nếu đem so sánh với một giây phút chịu khổ trong Lửa Luyện Tội!

Tôi liền chào từ biệt Linh Hồn tội nghiệp đáng thương.

Thật là đẹp đẽ và cảm động biết bao khi thấy vị Thiên Thần Bản Mệnh của tôi cung kính tháp tùng Linh Hồn vị Linh Mục quá cố ra tới cửa. Linh hồn biến đi và Thiên Thần Bản Mệnh trở lại với tôi. Cả hai chúng tôi cùng cầu nguyện thật sốt sắng.

Khi Linh Hồn Cha Phó được rước vào Thiên Đàng, tôi thấy một Phụ Nữ cao lớn đẹp đẽ bước vào trước. Bà giơ cao một hộp bằng ngà và mở ra. Một làn mưa nhẹ, những giọt sương óng ánh tuyệt đẹp, nức mùi thơm ngào ngạt, tuôn đổ trên đầu vị Linh Mục. Gương mặt ngài rạng rỡ vui tươi. Trong giây phút cực kỳ vui sướng, ngài giang hai tay ra. Người phụ nữ lộng lẫy lại quỳ xuống và xỏ vào chân vị Linh Mục đôi giày óng ánh như vàng. Tôi liền hỏi:

- Bà là ai?

Bà đáp:

- Ta là Bà Chúa Nhân Từ! Vị Linh Mục này là một trong những kẻ luôn bước theo vết chân ta. Chính v́ thế ta xức cho ngài dầu thơm hoan lạc và đưa ngài vào hưởng phúc trường sinh. Suốt cuộc đời trần thế, vị Linh Mục luôn thực thi "đức từ bi". Do đó, ngày hôm nay, chính ta là "Bà Chúa Nhân Từ", ta đến gặp vị Linh Mục nơi cửa Thiên Đàng!

Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt

(Frédéric de Lama, ”LES ANGES”, Editions Christiana, 1987, trang 76-78)

 

 

* * * * *   * * * * *