Tri Ân T́nh Cha Mẹ
Lễ Cầu Hồn, Ngày 2 tháng 11

Đây là một câu chuyện có thật về sự hy sinh của một người mẹ trong trận động đất kinh hoàng ở Nhật Bản. Sau khi trận động đất đă qua đi, khi các nhân viên cứu hộ đến thu dọn ngôi nhà của một người phụ nữ trẻ, họ nh́n thấy thân thể cô ấy qua các vết nứt. Nhưng cách tạo h́nh cơ thể của cô có ǵ đó rất lạ, tựa như một người đang quỳ gối cầu nguyện, cơ thể nghiêng về phía trước, và có một vật ǵ đó được hai tay của cô đỡ lấy. Ngôi nhà bị sụp và đổ ập lên lưng và đầu cô.

Người đội trưởng đội cứu hộ đă rất khó khăn khi luồn tay ḿnh qua khoảng cách hẹp trên tường để chạm tới cơ thể của người phụ nữ. Anh ấy đă hy vọng rằng người phụ nữ này có thể vẫn c̣n sống. Nhưng, cơ thể lạnh và cứng của cô nói với anh rằng, cô ấy chắc chắn đă qua đời.

Đội cứu hộ rời khỏi ngôi nhà và t́m kiếm tại những toà nhà sụp đổ khác. Nhưng không hiểu sao, người đội trưởng dường như bị một lực hút kéo trở lại căn nhà sụp đổ của người phụ nữ đă chết. Một lần nữa, anh quỳ xuống, và lần t́m qua những khe nứt hẹp một chút không gian dưới cơ thể đă chết. Rồi đột nhiên, anh hét lên đầy phấn chấn: "Một đứa bé !!! Có một đứa bé !".

Cả đội cùng nhau cẩn thận bỏ từng cái cọc trong đống đổ nát xung quanh xác người phụ nữ. Có một bé trai 3 tháng tuổi được bọc trong một tấm chăn hoa ngay bên dưới xác người mẹ. Người phụ nữ rơ ràng đă thực hiện một hành động hy sinh cuối cùng để cứu con trai ḿnh. Khi ngôi nhà của cô rơi xuống, cô đă dùng cơ thể của ḿnh để làm tấm chắn bảo vệ con trai ḿnh. Cậu bé vẫn ngủ một cách yên b́nh khi đội trưởng đội cứu hộ nhấc bé lên.

Bác sĩ đă nhanh chóng kiểm tra sức khoẻ cậu bé. Sau khi ông mở tấm chăn, ông nh́n thấy một chiếc điện thoại di động bên trong. Có một tin nhắn văn bản trên màn h́nh, nói rằng, "Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con" ...

Chiếc điện thoại này đă đi từ bàn tay này đến bàn tay khác và qua bàn tay khác. . .Tất cả những người đọc tin nhắn đều đă khóc. "Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng ... mẹ rất yêu con ...".

Tháng 11 lại về đem lại cho chúng ta một chút tâm t́nh tri ân t́nh cha, t́nh mẹ.  Một t́nh yêu bao la như trời bể mà cha ông ta vẫn nói rằng:

"Công cha đức mẹ cao dày
Cưu mang trứng nước những ngày c̣n thơ
Nuôi con khó nhọc đến giờ
Trưởng thành con phải biết thờ song thân".

"Biết thờ song thân", thờ trong khi sống, thờ sau khi chết, thờ thế nào cho phải đạo làm con, cho xứng đáng phần nào công lao tảo tần nuôi con của mẹ:

"Nuôi con buôn tảo bán tần
Chỉ mong con lớn nên thân với đời
Những khi trái nắng trở trời
Con đau làm mẹ đứng ngồi không yên
Trọn đời vất vả triền miên,
Chạy lo bát gạo đồng tiền nuôi con".

Thế nên, nếu so sánh công đức của cha mẹ như non cao cũng chưa xứng đáng. T́nh cha t́nh mẹ c̣n vượt xa không gian và thời gian. Có thể nói t́nh cha t́nh mẹ măi không già luôn tươi trẻ trong cuộc đời của con. Cha mẹ có thể không để lại cho con gia tài lớn lao hay những công tŕnh vĩ đại nhưng cha mẹ luôn để lại cho con một t́nh yêu thương vô ngần dành cho con. V́ thế mà có ai đó nói rằng:

"Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha".

T́nh cha mẹ thương con là một t́nh yêu không biên giới. Một t́nh yêu vượt qua mọi toan tính vật chất để có thể bảo vệ che chở đời con. Đó là một t́nh yêu to lớn đầy hy sinh cho đàn con khôn lớn:

"Mây trời ḷng lộng không phủ kín công Cha
Tần tảo xóm hôm Mẹ nuôi con khôn lớn".

Lá cây trong rừng dẫu nhiều cũng không thể sánh bằng công ơn của cha mẹ. Sao trên trời thật khó đếm, nhưng công ơn của cha mẹ lại càng khó đếm hơn những v́ sao:

"Đố ai đếm được lá rừng,
Đố ai đếm được mấy từng trời cao
Đố ai đếm được những v́ sao,
Đố ai đếm được công lao mẫu từ".

Chín tháng cưu mang, ba năm bú mớm, sinh lực hao ṃn, nặng nhọc gánh chịu, làm sao ta có thể quên được t́nh mẹ bao la như biển cả ấy:

"Nhớ ơn chín chữ cù lau
Ba năm nhủ bộ biết bao nhiêu t́nh".

T́nh ở đây là t́nh mẹ thương con. T́nh thương ấy thật bao la, bát ngát, nên mỗi khi mẹ cất tiếng ru con th́ đời con thêm tươi sáng:
 

"Ví dầu cầu ván đóng đinh,
Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi.
Khó đi mẹ dắt con đi,
Con đi trường học mẹ đi trường đời".
 

Vậy, đổi lại sự hy sinh của t́nh cha t́nh mẹ, các ngài cần ǵ nơi chúng ta? Chắc chắc không phải là tiền bạc, v́ tiền bạc các ngài dành giụm để trao lại cho chúng ta. Chắc chắc đó không phải là danh vọng, v́ tuổi ǵa chẳng c̣n ham muốn những tham sân si của ḍng đời. Các ngài cần t́nh yêu của chúng ta qua sự chăm sóc, thăm nom của chúng ta khi các ngài c̣n sống. Và khi các ngài đă qua đời, đó chính là lời cầu nguyện của chúng ta dành cho các ngài.

Người phụ nữ Nhật trước khi chết chỉ để lại một thông điệp cho con chính là: "con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con" ... Đó chính là thông điệp của tất cả các đấng sinh thành kẻ c̣n sống cũng như người đă qua đời đang nói trong con tim mỗi người chúng ta. Chúng ta được sinh ra trong t́nh cha t́nh mẹ, được lớn lên trong t́nh thương đó và t́nh thương đó măi măi theo chúng ta trong suốt hành tŕnh cuộc đời. Đó cũng là bổn phận mà chúng ta phải báo hiếu qua hai chữ yêu thương. Yêu thương thể hiện của ḷng thảo kính vâng phục các ngài. Yêu thương thể hiện qua chữ hiếu luôn phụng dưỡng cha mẹ lúc tuổi già. Yêu thương thể hiện qua lời cầu nguyện ngày đêm dành cho những người đă qua đời.

Ước ǵ mỗi người chúng ta từng được cưu mang trong t́nh yêu của cha mẹ th́ hăy sống sao cho tṛn chữ hiếu. Hăy biết tận dụng tháng 11 để tích lũy ơn ích thiêng liêng mà cầu nguyện cho các ngài. Hăy làm việc bác ái, hy sinh và cầu nguyện giúp các ngài vượt qua cuộc thử thách trước toà phán xét của Thiên Chúa. Ước ǵ những hy sinh và lời cầu nguyện chân thành của chúng ta là lễ vật đẹp nhất để dâng về Thiên Chúa và dâng kính tổ tiên. Amen

Lm.Jos Tạ duy Tuyền

* * * * *   * * * * *