Lịch Sử Ngày Các Bà Mẹ (Mother's Day)

Trên cả thế giới, có hơn 46 quốc gia dành một ngày đặc biệt để tôn vinh các Bà Mẹ, nhưng không phải mọi quốc gia đều mừng cùng một ngày. Chúng ta mừng các Bà Mẹ với thiệp mừng, kẹo bánh, hoa và những bữa ăn ở ngoài. Nhưng các bạn có biết làm sao ngày nầy đă trở thành một ngày nghỉ hợp pháp ở Mỹ chăng?

Ngày Các Bà Mẹ như một ngày nghỉ quốc gia (Mỹ) lại là kết quả của những nỗ lực của Anna Jarvis. Mẹ của cô đă dùng biểu diễn âm nhạc để phát triển "Ngày Ai Hữu Các Bà Mẹ", một phần của tiến tŕnh chữa lành vết thương cuộc Nội Chiến. Để tỏ ḷng tôn kính mẹ của cô, cô Jarvis muốn dành hẳn một ngày để tôn vinh tất cả mọi bà mẹ, C̉N SỐNG và ĐĂ QUA ĐỜI. Năm 1907,Cô Anna Jarvis bắt đầu cuộc vận động để thiết lập Ngày Các Bà Mẹ toàn quốc. Cô thuyết phục Nhà Thờ của cô ở Grafton mừng Ngày các Bà Mẹ vào ngày giỗ thứ hai của mẹ cô, vào Chúa Nhật thứ hai Tháng Năm. Năm kế đó, Ngày các Bà Mẹ cũng được mừng ở thành phố của cô ở Philadelphia. Cô Jarvis và những người ủng hộ cô bắt đầu viết cho các mục sư, doanh nhân, các nhà chính trị trong cuộc vận động lớn nầy, để thành lập Ngày Các Bà Mẹ Toàn Quốc. Chiến dịch thành công. Năm 1911, Ngày Các Bà Mẹ được cử hành trong hầu hết các quốc gia trong Hợp-chủng-quốc. Năm 1914,tổng thống Woodrow Wilson đă chính thức công bố Ngày Các Bà Mẹ là Ngày Lễ Nghỉ Quốc Gia và được tổ chức mỗi năm vào Chúa nhật thứ hai Tháng Năm. Cuộc vận động do một người đàn bà khởi xướng như Anna Jarvis thường bị coi nhẹ trong các sách lịch sử, bởi v́ đầu những năm 1900, phụ nữ dấn thân vào vô số cố gắng cải tổ khác, nhưng có vẻ như những cải tổ ấy giúp dọn đường để Anna Jarvis thành công trong chiến dịch vận động của cô cho NGÀY CÁC BÀ MẸ.

Xin nhớ rằng: Ngày Các Bà Mẹ [Mothers’ Day] cũng dành cho các Bà Nội Ngoại [Grand-Mothers’ Day].

Tôi Muốn Con Tôi Sống

Đó là lời của bà Suzanna Petrosyan đă thốt ra và được báo chí nhắc lại.

Thực ra, có bà mẹ nào lại không muốn con của ḿnh được sống đâu?

Thế nhưng trường hợp của bà Petrosyan và đứa con gái 4 tuổi của bà không giống như những trường hợp của nhiều bà mẹ khác, v́ hai mẹ con bà này là nạn nhân của cơn động đất khủng khiếp tại Armeni, thuộc liên bang Xô Viết hồi tháng 12 năm 1987.

Sau khi động đất, cũng giống như hàng ngàn người khác, cả hai mẹ con bà Petrosyan đều bị lấp vùi dưới hàng trăm ngàn tấn gạch, đá và xi măng, nhưng họ may mắn nằm lọt vào trong một khoảng trống nhỏ chỉ vừa đủ chỗ cựa quậy mà thôi. Tất cả lương thực họ có chỉ là một hũ mứt và chẳng mấy chốc hũ mứt cũng hết sạch. Lúc đó, cô gái 4 tuổi mới kêu: "Mẹ ơi, con khát quá. Mẹ cho con uống nước". Nhưng lấy nước đâu bây giờ? Tiếng kêu khát của con cứ tiếp tục làm cho bà mẹ vừa đau ḷng vừa lúng túng. Nhưng t́nh mẫu tử thiêng liêng đă gợi cho bà một ư nghĩ táo bạo: đó là lấy những giọt máu cuối cùng của bà cho con uống để cầm cự với tử thần. Lúc đó, người mẹ đáng thương mới lấy tay sờ sẫm và vớ được một miếng kính bể. Bà lấy miếng kính cắt đầu ngón tay trỏ và đút ngón tay vào miệng con bảo con mút. Em bé mút ngón tay của mẹ một lúc rồi nói: "Mẹ cắt một ngón tay nữa cho con mút thêm". Bà liền cắt một ngón tay nữa nhưng v́ trời lạnh quá nên bà không thấy đau đớn ǵ nữa... Sau khi được cứu sống, người đàn bà thuật lại rằng: "Lúc đó, tôi biết thế nào tôi cũng chết, nhưng tôi muốn con tôi được sống".

Trần Minh Tiến

* * * * *   * * * * *