Cuối cùng là cái ngày vĩ đại ấy. Isabo đă
nói: ngày 23-6-1920, người ta sẽ thấy rơ điều đó. Bác sĩ Lupi ṭ ṃ hơn ai hết
về những ǵ sắp xảy ra. Tất cả mọi người đều tới đúng giờ để có được cái kinh
nghiệm độc đáo này. Bác sĩ Lupi bị căng thẳng hơn b́nh thường, nên cứ lấy cây
gậy của ḿnh gơ xuống mặt đất hoài. Các kinh nguyện chuẩn bị được đọc một cách
sốt sắng hơn những lần khác. Trong căn pḥng trừ quỷ, người phụ nữ bị quỷ nhập
ḅ lê, trông xanh xao mệt mỏi hơn, thẹn thùng hơn bao giờ hết. Chị ngồi phịch
xuống cái ghế bành dành cho chị, đầu nghiêng một bên, trong tư thế của một người
bị kết án tử h́nh ngồi trên chiếc ghế điện. Khi những lời trừ quỷ đầu tiên cất
lên, chị nằm dài trên tấm nệm, người cứng ngắc, mắt nhắm lại. Bác sĩ Lupi chú ư
hơn, không muốn bỏ mất một chi tiết nào trong kinh nghiệm này.
- Nhân danh Thiên Chúa, vị linh mục kêu
lên, ta ra lệnh cho mi phải vâng lời ta, làm tất cả những ǵ ta truyền lệnh. Mi
hiểu không?
Im lặng.
- Nhân danh Thiên Chúa, nhân danh Đức
Maria, ta ra lệnh cho mi như thế!
Vẫn im lặng.
- Nếu mi hiểu th́ giơ một tay lên, nếu
không hiểu th́ giơ hai tay.
Một cách chậm chạp như không c̣n hơi sức
nữa, chị ta giơ tay lên. Cuộc đối thoại gây xúc động lại tiếp tục. Người ta biết
rằng hôm trước có một con quỷ đă ra khỏi chị để nhập vào một người khác. Người
ta cũng biết rằng tất cả những thành viên khác trong gia đ́nh đă bị quỷ nhập ít
hoặc nhiều, nay đă được chữa lành hoàn toàn.
C̣n có những tranh luận giữa Isabo và linh
mục về vấn đề tất cả các con quỷ có phải ra cùng một lượt với nhau không. Cuối
cùng, để chóng kết thúc, vị linh mục ra cái lệnh mà mọi người đang chờ:
- Hăy đứng dậy và mửa ra!
Nghe lời này, người bị quỷ nhập ráng đứng
dậy, mắt nh́n chằm chằm xuống đất, và quỳ gối xuống cạnh cái chậu. Chị cúi xuống,
và với tất cả cố gắng khiến chị rung động cả toàn thân, chị ráng mửa ra. Vị linh
mục hết năn nỉ lại ra lệnh, thúc giục chị vâng lời. Người phụ nữ đáng thương ấy
trông giống như một xác chết.
- Mửa ra! Vị linh mục lại ra lệnh.
Với những co thắt trông thật tội nghiệp,
chị tựa cùi chỏ vào hai cái ghế hai bên và ráng mửa ra. Khó nhọc mà không mửa ra
được ǵ.
- Hăy đọc Sanctus! Vị linh mục lên tiếng.
Nghe vậy chị mửa ra được cái ǵ đó, nhưng
c̣n ít quá! Đầu chị dường như gục xuống. Cần phải nâng đỡ chị, nếu không, có thể
chị sẽ chết mất!
Lúc này, vị linh mục nh́n đồng hồ:
- Bây giờ là 4 giờ 35, cha nói. Với tất cả uy
quyền mà Thiên Chúa ban cho ta, ta ra lệnh cho mi, hỡi thần ô uế, phải ra khỏi
thân xác này ngay, nếu mi không ra ngay tức khắc, ta sẽ đuổi mi ra sa mạc, ra
giữa sa mạc Sahara, nếu không ta sẽ đuổi mi xuống hỏa ngục.
Nghe vậy, tất cả những người có mặt đều
run lên. Giờ phút nghiêm trọng đă tới! Không có ǵ khiến cho Satan sợ hăi cho
bằng bị ném xuống hỏa ngục. Điều này gợi cho chúng ta một khía cạnh bị hiểu sai
lầm về số phận của ma quỷ. Trong Tin Mừng, các con quỷ đă thích nhập vào đàn heo
hơn là bị đuổi xuống "Vực Sâu".
Vậy, ở Plaisance, tất cả cử tọa đều chờ
đợi. Mọi nhân chứng đều nghe thấy tim ḿnh đập và nín thở.
Lúc đó, theo lệnh của vị linh mục, người
bị quỷ nhập từ từ mửa ra. Đằng sau, tóc chị từ đầu thả xuống dưới lưng như một
bộ tóc giả to lớn phủ hết phần dưới gáy. Đôi mắt chị đầy lệ. Trông chị có vẻ
ngây dại và nhớn nhác. Các bắp thịt ở mặt xệ xuống, môi dưới dường như trĩu
xuống cằm. Không c̣n ǵ có vẻ là người trên cái khuôn mặt bị biến dạng ấy. Cặp
mắt long lanh như muốn khóc, chiếc miệng mở hé, đôi má hóp vào như xác chết. Tất
cả những ai trông thấy chị đều chắc chắn không cầm được nước mắt.
Cuối cùng, người ta nghe thấy một giọng
sầu thảm, nghẹn ngào, ngập ngừng nói trong cổ họng:
- Ta ... đi ... đây ...!
Lúc đó, đầu của người phụ nữ cúi xuống cái
chậu, và từ miệng chị mửa ra một lượng lớn những thứ ghê tởm.
- Hăy cút đi! Xéo đi! Vị linh mục kêu lên,
ḷng khấp khởi mừng vui.
Từ lúc đó, người bị quỷ nhập không c̣n cảm
thấy dây các phép hay việc đặt tay của linh mục lên đầu chị là một gánh nặng ghê
gớm nữa. Bỗng bằng một giọng tươi mát, trẻ trung, vui sướng, chị kêu lên:
- Tôi khỏi rồi!
Và chị đưa mắt nh́n những người chứng kiến
từ người này sang người khác trong trạng thái hân hoan, với một nụ cười chiến
thắng.
- Thế c̣n viên thịt mà Isabo nói tới đâu?
Cha Pier-Paolo hỏi.
- Viên thịt đó chắc chắn ở trong chậu! Ông
bác sĩ nói.
Ông đứng dậy, tiến lại gần cái chậu, và
lấy cây gậy của ông khua vào những chất trong chậu. Ông nói: "Hăy nh́n đây!",
ông vừa nói vừa dùng gậy khều lên tất cả những ǵ người phụ nữ đă mửa ra, trông
nó như là một miếng vải. Thật vậy, trước những cặp mắt ngạc nhiên của những
người chứng kiến, một cái ǵ giống như một tấm "voan" rất đẹp, lóng lánh những
màu sắc của chiếc cầu vồng! Sau khi mở tấm "voan" ra, ở giữa tấm voan đó, người
ta thấy viên thịt "nổi tiếng" mà con quỷ đă từng mô tả nhiều lần trong những
nghi thức trừ quỷ ấy. Đó là một viên thịt heo ướp muối, lớn bằng quả cau, có bảy
sừng.