Bài Giảng Lễ Giỗ 58 Năm Cố Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm

Lm. GB Nguyễn Đ́nh Hoàng

Khi thời tiết trở nên se lạnh, rồi khi những chiếc lá mùa thu bắt đầu rơi rụng, th́ cũng là lúc người Công Giáo nhớ đến những người thân yêu của ḿnh, những người mà ngày nào, đó vẫn c̣n ở bên cạnh chúng ta, nhưng nay họ không c̣n hiện diện với chúng ta nữa.  Cũng như bên anh chị em Phật Giáo th́ có ngày lễ cúng cô hồn vào tháng 7 bên cạnh lễ Vu Lan – ngày lễ cúng cô hồn là ngày cầu nguyện cho những linh hồn, những vong hồn vật vờ, không có người thân trên nhân gian cúng bái...  Người công giáo dành cả tháng 11 để cầu nguyện cho tất cả những anh chị em tín hữu đă qua đời.  Và v́ thế mà người Công Giáo gọi tháng 11 là tháng cầu nguyện cho các linh hồn trong luyện ngục.

Và cũng trong ngày Lễ các linh hồn của 58 năm về trước, tức vào ngày 2 tháng 11 năm 1963 th́ cụ Ngô Đ́nh Diệm, cùng bào đệ là cụ Ngô Đ́nh Nhu bị nhóm đảo chính sát hại.   Rồi những năm sau đó, nhất là sau biến cố mất nước năm 1975, th́ người Việt hải ngoại thường tổ chức việc suy tôn, cầu nguyện, và tưởng nhớ đến cụ Diệm, cụ Nhu, cùng toàn thể quân nhân cán chính Việt Nam Cộng Hoà, đă vị quốc vong thân. 

Hôm nay chúng ta lại tụ tập nơi đây, nơi nhà thờ này, để lại một lần nữa tưởng nhớ, cầu nguyện và phát huy tinh thần “vị quốc vong thân” hay nói theo ngôn từ của người Công Giáo là “hiến thân v́ nước trời, hiến thân v́ đồng bào con dân nước Việt” của cụ Gioan Baotixita Ngô Đình Diệm, người khai sáng nền Đệ Nhất Cộng Ḥa tại Việt Nam.

Ở một góc cạnh nào đó cụ Diệm là một con người thật bất hạnh. Cụ chết trong sự phản bội, gian ác, cô đơn và đớn đau ngút ngàn.  Đă 58 năm từ ngày định mệnh phũ phàng đó, ngày người ta lấy đi sinh mạng của cụ, một tổng thống, người đă có công đưa Nam Việt Nam thành “con rồng Á Châu”, đưa Sài G̣n thành “ḥn ngọc Viễn Đông”, tạo đời sống ấm no, thịnh vượng cho người dân miền Nam Việt Nam; vậy mà tới bây giờ, cụ và bào huynh còn chưa có một nơi an nghỉ xứng đáng; tên tuổi của cụ đang bị chế độ Cộng Sản sửa sai và muốn nhận ch́m trong quên lãng, danh dự của cụ chưa đựơc phục hồi, công đức của cụ đang bị tước đoạt.   Hiện tại cụ vẫn đang bị nhiều thế lực bôi nhọ và phỉ báng; dù khi c̣n sinh thời cũng như khi nằm xuống.  Và những người đó, có khi đă một thời, cách này hay cách khác, đă sống qua những ngày tháng huy hoàng của thời cuộc do cụ Diệm và nền đệ nhất cộng ḥa mang lại.

Nhưng dù có nhiều thành phần, nhiều thế lực, nhiều con người đang cố t́nh xuyên tạc, bóp méo, bôi nhọ con người, sự nghiệp, cũng như lư tưởng của cụ Diệm; th́ lịch sử và thời gian cũng dần hé lộ cho chúng ta nhận thấy rằng “cụ đă chết để nêu cao chính nghĩa, cụ chết để tranh đấu cho một nền dân chủ, tư do cho miền nam, cho một Việt Nam độc lập có chủ quyền”.  V́ thế, mà cái chết của cụ, cụ bị giết hại v́ lẽ công chính, v́ chính nghĩa của dân tộc Việt Nam.  Cuộc đời và sự hy sinh của cụ Diệm là một sự hiến thân, phục vụ hoàn toàn theo gương Chúa Kitô, qua việc xả thân cứu quốc.  Tấm gương “vị quốc vong thân” của cụ Diệm, cụ Nhu, cụ Thiệu, và những quân nhân cán chính VNCH, được xây dựng trên lư tưởng và ước mơ: “làm cho một Việt Nam độc lập với đầy đủ chủ quyền trên lănh thổ Việt Nam, đưa Việt Nam tới một đất nước phú cường.”  Thế nhưng lư tưởng chính nghĩa ấy đă bị một số người v́ lợi ích cá nhân, phe nhóm đă đành tâm sát hại và vứt bỏ.

V́ thế đôi khi chúng ta ngă ḷng, thất vọng khi thấy chính nhân quân tử th́ bị hãm hại, ngược đãi, hay quên lãng; c̣n những kẻ gian tà, kẻ ác, kẻ bất tài, ngu dốt th́ được tôn vinh, được ngồi chễm chệ trên quyền lực.   

Ngôi mộ đơn sơ không tên dành cho cụ Diệm thật tương phản với cái lăng vĩ đại ở Ba Đ́nh.  Thế nhưng, dù cho ngôi mộ đơn sơ tại nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi, Lái Thiêu, B́nh Dương có đơn sơ bao nhiêu th́ hằng năm vẫn có một số đông người tới thăm viếng, cầu nguyện với tấm ḷng thành và với tâm t́nh biết ơn tới một người đă sống hết ḿnh cho đất nước.  Bên cạnh đó, hằng năm có biết bao nhiêu tổ chức, biết bao nhiêu người tưởng nhớ, cầu nguyện cho cụ.  Và càng ngày, người ta càng thương nhớ, người ta càng nhắc nhiều đến công đức của cụ.   

C̣n với cái lăng ở Ba Đ́nh, nơi chôn giấu cái xác của Hồ Chí Minh, th́ dù cho đảng cộng sản Việt Nam có tô son trét phấn, có tuyên truyền, có vẽ vời về đời sống ông Hồ Chí Minh, th́ càng ngày người ta càng lên án, càng chửi rủa, và phanh phui ra được những chuyện tồi tệ, chuyện xấu của ông Hồ Chí Minh.  V́ thế, nếu chúng ta nh́n vào lịch sử, nh́n vào cuộc sống người dân Việt Nam hôm nay, nh́n vào hiện t́nh đất nước và những ǵ đang xảy ra tại VN hôm nay, th́ quả thực ông Hồ Chí Minh phải là “tội đồ” của dân tộc; và đảng cộng sản Việt Nam là một tổ chức tay sai cho Tàu Cộng.  Ông Gandhi, người tranh đấu cho công lư và nhân quyền ở Ấn Độ có để câu nhớ đời là: “Khi tôi thất vọng, tôi nhớ lại là trong suốt chiều dài lịch sử, chính nghĩa luôn chiến thắng hung tàn.  Ác nhân và bạo chúa tưởng như luôn b́nh chân như vại, nhưng chúng không bao giờ đứng măi.”

Như thế, cái mồ to mả đẹp, quyền hành và vinh quang hiện tại không phải là bằng chứng của người chân chính và của người quân tử.  Mặc dù tên tuổi của ông Hồ Chí Minh được đảng cộng sản VN tuyên dương và đánh bóng, mặc dù đảng cộng sản VN đang lếu láo, lừa bịp, và tô vẻ công đức, th́ người dân Việt Nam hiện nay: trong và ngoài nước đều thấy rơ cái bản chất xấu xa, ác độc, và tàn bạo của chế độ cộng sản Việt Nam.  Và chắc chắn một điều, là khi lịch sử sang trang, khi chế độ cộng sản bị sụp đổ, th́ cái lăng Ba Đ́nh, dù to lớn, dù kiên cố, dù tốn kém biết bao nhiêu tài lực của người dân Việt Nam, cái lăng đó, nơi chôn cất “kẻ tội đồ” của dân tộc đó, sẽ bị người ta kéo đổ và phá hủy, và cái xác của kẻ ác, của kẻ tàn bạo đó sẽ bị người ta kéo lên và tiêu hủy. 

Hôm nay, tham dự Thánh Lễ và cùng lắng đọng tâm hồn, để tưởng nhớ và cầu nguyện cho anh linh của cụ Diệm, cụ Nhu, cụ Thiệu cũng như tất cả các quân nhân cán chính Việt Nam Cộng Hoà, và chúng ta biết rằng, chính nghĩa và sự hiến thân phục vụ của người công chính sẽ được ân thưởng không ở đời này, mà ở đời sau.  Lời Chúa nói với chúng ta trong bài đọc 1, đó là “linh hồn của những người công chính ở trong tay Chúa”, và như trong bài Tin Mừng hôm nay “phúc cho những ai bị bách hại v́ lẽ công chính, v́ nước trời là của họ.  V́ thế, dù cụ Diệm, cụ Nhu, cụ Thiệu, cũng như các quân nhân cán chính VNCH, và những ai v́ chính nghĩa “vị quốc vong thân”, sẽ được Chúa ân thưởng trên quê trời, và tên tuổi của họ cũng sẽ được những thế hệ con em nhắc đến và tưởng nhớ với ḷng biết ơn và với sự tôn kính, trân trọng, và kính nể. 

Mặc dù “nhân sinh vô thập toàn,” nhưng cụ Diệm, cụ Nhu, cụ Thiệu, xứng đáng là ngọn đuốc trong đêm đen của đất nước trong lịch sử cận đại.  Tinh thần yêu nước của các cụ đang thúc đẩy những người tranh đấu cho nhân quyền, dân chủ và những giá trị nhân bản tại quê nhà.  Chúng ta hăy cùng nhau thực hiện giấc mơ chưa thành của các cụ và cũng là của những nhà ái quốc thuộc muôn thế hệ.  Và đó là tâm t́nh quư nhất và là nén hương ḷng cao đẹp nhất mà ta thắp lên trong ngày hôm nay.

Lm. GB Nguyễn Đ́nh Hoàng

Mục Lục Suy Niệm Tin Mừng

 

 * * * * *   * * * * *

 * * * * *   * * * * *